- Lại dọc đường gió bụi. Ôm vô-lăng lao xe ra đường. Đến đâu thì đến! Sẽ không thể trả lời cụ thể từng comment của bạn đọc.
« Trước | Sau»
NHÀ THƠ
truongduynhat | 24 Oct, 2008, 17:29 | vui- vui | (4153 Reads)

          Nhà đây có nghĩa là cả nhà làm thơ. Có ông nhà thơ lấy nhầm vợ cũng là nhà thơ. Sinh con đẻ cái ra đứa nào đứa nấy cũng mần… thơ. Hoặc chí ít vợ (hoặc chồng) là nhà thơ, và ít nhất một đứa con cũng mần… thơ.

          Hình như mỗi khi vợ chồng hú hí với nhau cũng đọc thơ. Lúc vỡ chuyện, cãi cọ, nói kháy hay chửi mắng nhau cũng dùng thơ. 
         _______________

          TRẦN THỊ HUYỀN TRANG

          Trần Thị Huyền Trang học trước tôi một khoá. Làm thơ, thơ được đăng báo và được gọi là… nhà thơ từ khi còn là sinh viên trường Tổng hợp. Ra trường cô ả về Qui Nhơn, tiếp tục làm thơ, nổi đình nổi đám cũng nhờ thơ. Và rồi gặp một lão cũng là nhà thơ. Không hiểu thơ phú thế nào mà dính vào nhau thành chồng vợ. Nguyễn Thanh Mừng (chồng Trang) tôi chỉ nghe qua… thơ chứ chưa biết mặt, bởi gã học trước tôi tới 4 khoá.
          Năm nọ tôi cùng thằng Trần Ngọc Tuấn (cũng là… nhà thơ, cũng học khoa Văn Tổng hợp, khoá 10, sau tôi 3 khoá, khi viết thơ hắn cắt ném mất chữ Ngọc, thành ra Trần Tuấn) vào công tác Qui Nhơn. Hai thằng ghé Hội Văn nghệ thăm Trang thì gặp cả Mừng Nguyễn Thanh. Hình như lúc đó cỡ 9 giờ sáng, vậy mà đã thấy hai vợ chồng Mừng- Trang đang say sưa ôm nhau đọc thơ. Không hiểu trên trần nhà có cái thứ chi mà hai vợ chồng hắn cứ ngửa mặt, mắt lim dim chăm chắm vào cái trần nhà trắng bợt ấy.

          Tôi đập bàn hét: dẹp, đi nhậu! Cả hai giật nảy lên: Nhất vào khi mô rứa, chờ chút chờ chút. Rồi lại...  ngửa mặt lên. Tôi nghe như họ… tụng kinh, chả hiểu chi cả, chỉ loáng thoáng được hình như có… Ghềnh Ráng, biển xanh, có sông siếc chi đó.

          Thằng Tuấn cũng lim dim, ngửa mặt lên trần, miệng lầm bầm lẩm bẩm chi đó. Có lẽ hắn cũng đang tìm thấy… một tứ thơ bất chợt.

          Sao cái số tôi chết tiệt thế chứ. Điên tiết, gọi một thùng bia quán bên cạnh, bưng về khui bộp bộp, ấn vào miệng ba nhà thơ ba ly tràn bọt mới bịt được thơ.

          Lúc ấy gã Mừng Nguyễn Thanh mới nhớ phải đón đoàn khách từ Phú Yên, cũng toàn… nhà thơ. Kéo ra quán. Chưa uống đã đọc. Uống vào đọc càng hăng. Kẻ uống cũng đọc, không uống cũng đọc. Ngồi cũng đọc, đứng lên cũng đọc. Hứng chí vừa đi vừa khua chân múa tay vừa đọc. Đọc đến sùi văng bọt bia.
          Đang tranh nhau đọc, một thằng bé chạy vào hét toáng lên: Con… đoạt… giải… rồi!

          Biến, biến mau! Tôi điên tiết chỉ mặt thằng nhỏ. Con cái nhà ai, giải giếc cái đếch gì!

          Thằng bé tay huơ huơ một tập… thơ, lao đến ôm chầm lấy Trang Mừng. Thì ra nó là… nhà thơ con, con của Mừng Trang. Trang Mừng ôm thằng bé, tung lên giữa bàn nhậu, khoe với mọi người: Các ông ơi, thơ con tôi, thơ con tôi đấy, tập thơ của nó vừa đoạt giải đặc biệt cuộc thi thơ Hội Văn nghệ tỉnh. Đoạn giở tập thơ ngửa mặt đọc, sang sảng như… Bác Hồ đọc tuyên ngôn độc lập í.

          Thằng bé cũng ngửa mặt ra chiều hãnh diện. Mấy ông bà nhà thơ trong bàn đứng bật dậy, chạm ly côm cốp: mừng cho cháu, mừng cho cháu!

          Tôi hoảng quá, buông tay rơi cả cốc bia. Vậy mà Trang còn lôi trong cặp ra một… nắm mấy tờ báo, bảo: mọi người đọc đi, đọc đi để vui với cháu, mấy bài báo viết về thơ cháu đấy.

          Tôi giật mình hoảng: sao mấy cha nhà báo nào lại… ác thế nhỉ?

          PHẠM ĐƯƠNG

          Lão học trước tôi 3 khoá, nhưng ở cùng phòng. Thuở còn học ở Huế, lão là chuyên gia hù doạ, ăn hiếp đám sinh viên mới vào. Khi đó, thú thật tôi đã ti toe học đòi làm… thơ. Mấy thằng trong phòng cũng vậy. Riêng Phạm Đương không, tuyệt không thấy hắn làm thơ bao giờ, một câu cũng không. Mấy đứa bảo cứ nhìn cái mặt bặm trợn thì biết, lão này tâm hồn chai sạn lắm, làm sao mà biết mần thơ!

          Nhìn mặt lão, tôi cũng tin vậy. Thế mà chỉ sau vài năm ra trường, về Quảng Ngãi, bỗng dưng nghe tin lão làm thơ. Thoạt đầu tôi không tin, nghĩ chắc đứa nào thối mồm, ganh ăn ghét ở đi tung tin bậy bạ. Một hôm vào Quảng Ngãi công tác. Đang bận túi bụi nhưng lão cứ nheo nhéo điện: Chú cho anh gặp một tẹo thôi, hai phút thôi. Tôi bực: Gặp chi mà như… cha chết rứa? Lão cười hề hề: Không chi không chi, anh tặng chú mày tập thơ mới in!

          Trời đất. Tôi hoảng quá tránh không gặp lão, làm việc với tỉnh xong, chạy một mạch biến khỏi Quảng Ngãi.
          Vậy mà một bận lão… thành công. Đấy là hôm vào Quảng Ngãi đưa tang thầy Thảng (nguyên Chủ nhiệm khoa Văn Tổng hợp). Sáng sớm, tôi và Hào đang ăn sáng trên tầng 7 khách sạn Center thì Phạm Đương đến (thằng Võ Xuân Hào, cùng lớp tôi, hiện là giảng viên Đại học Qui Nhơn, hắn làm được cái Tiến sĩ ngữ văn, nhưng may thay đã bỏ làm thơ từ rất rất lâu rồi, mừng cho nó). Chưa kịp bắt tay, Phạm Đương đã lôi trong cái túi vải bân bẩn màu cháo lòng ra hai tập: Thơ anh mới in, tặng hai chú, tặng hai chú!

          Cả tôi và Hào buông tay, hai dĩa thức ăn còn đầy ứ, nhưng không nuốt được nữa. Vậy mà hắn còn vênh mặt lên ngâm nga… một bài tâm đắc nhất trong tập để “mến tặng chú Nhất chú Hào”. Lúc đó chừng 8 giờ sáng. Cả phòng ăn đông nghịt, ai nấy đều ngoái nhìn. Tôi và Hào đỏ mặt, vội vã lôi lão xuống tầng trệt cho lão uống cà phê vỉa hè.

          Chưa xong. Khi xuống viếng thầy Thảng, Nguyễn Đăng Vũ (văn khoá 1 Tổng hợp) lôi tôi ra nói nhỏ: Tớ thông báo cho cậu biết một… hung tin: Con bé Hà Nhiên nhà thằng Đương nó làm thơ! Tôi lạnh toát người: Thật không rứa anh? Đăng Vũ nói chắc bặm như thể lão “thù ghét” gì đó nhà Phạm Đương kia: Tao lừa chú mày làm chi, con gái thằng Đương làm thơ cả tập, in thành sách rồi, tao thề là tao nói thật!

          Suốt ngày đó, tôi lẩm bẩm mãi trong miệng: Đáng đời, đáng đời cái lão Trèng Đeng (lão viết báo ký Trần Đăng, mần thơ mới ký tên cúng cơm Phạm Đương).

          Mà cũng lạ. Cả 8 thằng cùng phòng D7 ngày ấy, ra trường đều làm báo. Lúc ở trường cả phòng đều biết làm thơ, trừ Phạm Đương. Khi ra trường, tất cả bỏ không dám mần thơ nữa, riêng Phạm Đương lại thành… nhà thơ.

          Tôi không thù ghét gì lão, ngược lại rất quí, nhưng phải kể những chuyện ni vì đó là sự thật, sự thật một trăm phần trăm.

          HỒ THẾ HÀ

          Anh Hà học khoá 1, nhưng đang học thì đi bộ đội, sau về theo khoá 5, trước tôi 2 khoá. Thuở đang học, anh đã nổi tiếng nhờ mấy câu viết về… mấy cây bàng trước sân cư xá “lá bàng rơi tiếp nối lá bàng rơi”. Rồi câu viết để ngợi ca thầy giáo “sao bụi phấn mãi rơi cho tóc thầy thêm bạc”. Sau này gặp, mấy đứa tôi hay chọc: bây giờ thầy cô chơi toàn bút lông, rồi chiếu màn hình điện tử, có sài phấn đâu mà bụi. Thế nhưng anh vẫn đọc, vẫn ngâm say sưa những câu thơ một thuở về sinh viên Tổng hợp.
          Hồi đó, cư xá Nguyễn Huệ (27, Nguyễn Huệ, TP Huế) truyền nhau câu “thứ hai là sợ Sida, thứ nhất là sợ Thế Hà đọc thơ”. Mỗi bận thấy bóng anh loẹt quẹt vào cư xá là thằng nào thằng nấy bỏ chạy như chạy nợ bà Đường, bà Hợi (mấy bà cho sinh viên ký nợ). Riêng tôi miệt mài chịu trận, ngồi nghe anh đọc hết bài này đến bài khác. Chắc vì thế nên anh rất quí tôi. Mãi sau này anh mới hiểu ra: Chẳng phải tôi thích thú gì mấy bài thơ ấy, tôi ráng… nhẫn nhục chịu đựng ngồi nghe anh đọc lê thê hết bài này sang bài khác chỉ bởi muốn mượn sách của anh để đọc và mượn tiền anh để… uống rượu.

          Năm rồi ra Huế ghé thăm giữa lúc chị Nga vợ anh đang mổ. Bên giường bệnh là hai chồng thơ cao ngút. Anh Hà hí hoáy đề tặng, nét chữ nắn nót trân trọng như viết bằng khen ấy. Một tập tặng tôi, dúi thêm vài tập nữa bảo “anh nhờ chú cầm hộ vào Đà Nẵng biếu anh em”. Định đi thì chị Nga gọi với lại “ấy chết, còn tập của chị nữa”. Tội chị, nằm trên giường bệnh tay còn run vẫn cố ký “thơ của chị đấy, chú về đọc xem có hay hơn thơ anh Hà không hí”.

          Thì ra hai chồng thơ bên giường bệnh kia, một chồng của anh Hà, một của chị Nga. Đấy là lần đầu tiên tôi biết chị Nga cũng là nhà thơ. Thấy mà cứ thương hai anh chị. Cũng may, hai đứa con từ lúc sinh ra đến chừ, dù học rất giỏi, nhưng chưa bao giờ viết nổi một câu thơ.

          Khoản này, anh có vẻ… may mắn hơn vợ chồng Mừng- Trang và lão Phạm Đương.

          NGUYỄN QUANG LẬP

          Đi làm về. Vừa đến ngõ, vợ gã hốt hoảng kéo chồng vào buồng "chết cha rồi, nguy to rồi, nhà mình... vô phước rồi anh ơi".

          Nguyễn Quang Lập trố mắt không hiểu sao "cái gì, cái gì mà nguy khốn thế, nói toạc... mẹ nó ra xem nào?". Lúc đó vợ gã mới chùi nước mắt mà rằng "anh ơi, thằng cu nhà mình nó làm... thơ!". Lão trợn trắng tròng mắt lên, đấm thùm thụp vào... tường: "Thế thì... tiêu rồi, đúng là nhà mình... vô phước em ơi! Kiếp trước ăn ở ra răng mà kiếp này… vô phước vầy, ối trời cao đất dày ơi!".

          May. Đúng là đời còn phước, giời còn có... mắt. Thằng cu nghe lỏm được bố mẹ chúng ôm nhau khóc than kêu giời gọi đất, nên hoảng quá, từ đó đến nay tịt không dám làm thơ nữa!

          Đây là câu chuyện thật 100%, do chính Nguyễn Quang Lập kể. Tôi không phịa một chữ.

          So với con nhà Mừng- Trang và lão Phạm Đương, thằng cu nhà Nguyễn Quang Lập là đứa có hiếu, biết thương cha mẹ.

          _______________

          Ps: Riêng lão Văn Công Hùng, tôi định “biếu” hẳn một entry, nhưng nghĩ thương lão. Cái mặt hầm hố cộng với quả đầu đinh trông dữ dằn vậy, nhưng là lão biết tự nhìn mình. Dù chưa bỏ thơ (và có lẽ chẳng bao giờ bỏ được), nhưng đi đâu, lúc nào lão cũng hay khoe rằng: Điều may mắn duy nhất, may mắn lớn lao nhất trong cuộc đời của lão, cho đến ngày hôm nay là: Đẻ được hai đứa con đều xinh đẹp, học cực giỏi nhưng rất căm thù… thơ!

          TDN

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=102096

blinkbits BlinkList blogmarks co.mments connotea del.icio.us De.lirio.us digg Fark feedmelinks Furl LinkaGoGo Ma.gnolia NewsVine Netvouz RawSugar Reddit scuttle Shadows Simpy Smarking Spurl TailRank Wists YahooMyWeb StumbleUpon ecto
[1] Gửi TDN

He he TDN căm thù thơ thì các nhà thơ căm thù TDN đấy. Chuyện của bọ tuy hơi bị sáng tác chút, nhưng mà hay. Chắc là sáng tác theo phương pháp Lê Ngọc Trà. Hôm Phạm Đương ra nhận giải kí báo VN, có gặp chả, nói được đúng một câu rồi người này kéo, người kia kéo, lạc nhau đâu mất tiêu. Cái blog TDN lập cho thằng Vinh bây gìơ nó trang hoàng hoa hoè hoa sói lắm, đúng là thằng sến chảy nước, he he

[góp ý]| Viết bởi nguyenquanglap |24 Oct 2008, 17:51(IP: 222.252.101.101 Auth: No)

[2] @ Bọ Lập

-Hi hi. Lâu lâu chơi một entry vui vui như ri vừa xả stress vừa... an toàn!
-Blog NQVinh thành hot blog rồi đấy. Đúng là anh em nhà Bọ!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |24 Oct 2008, 17:56(IP: 123.19.35.222 Auth: No)

[3] He he. Tiên sư Phạm Đương

Tôi nhớ, cách đây mấy năm, lão Việt Tổng biên tập Lao Động quẳng cho tôi 10 triệu, hồn nhiên: -Em chủ chi hội nghị tổng kết năm phóng viên miền trung nghe. Tôi dạ. Run. Đéo mẹ, phóng viên miền trung toàn tham ăn tục uống sau đó là gái. Tiền chó đâu ra. Nhưng sỹ diện vẫn nhận lời,.chưa có thì nợ, lo chi. Để cho chưong trình thêm phần rôm rả, tôi quyết định thuê các em văn công Quảng Bình phục vụ hội nghị này. Phóng viên lãnh đạo báo đâu khoảng 20 người nhưng khách khứa lên ới 200. Bữa chiêu đãi chia tay uống tới 660 lon bia đấy. Khiếp.
Các em văn công rất nhiệt tình, vì hễ làm cho anh Vinh là nhiệt tình. Tôi ép các em hát ca khúc của Khắc Dũng ở Lâm Đồng, ngâm thơ Trần Đăng ( tức Phạm Đương). Bài thơ Phạm Đương là bài ca dao về chuyện vợ đi chợ cứ lộn qua lộn lại ở chợ mua mua trả trả rất thương.
Khốn nạn, em Hoài Thương có giọng ca Huế rất hay nhưng tập mãi bài thơ này không xong. Em ngâm rất hay nhưng có câu gì đó với mấy chữ lộn qua lộn lại mà Hoài Thương hát lên thì rõ ràng là nghe L... qua l... lại. Để bảo đảm văn minh cho Hội nghị, cuối cùng....bỏ. Tiếc . Mặt Phạm Đưong cười, nhưng ngẩn ngơ tiếc. Thơ phú thế đấy.

[góp ý]| Viết bởi vinhnq |24 Oct 2008, 18:07(IP: 58.186.151.135 Auth: Yes)

[4] @ NQVinh

Hi hi. Không biết lão Trèng Đeng đọc được bài này thì khoái run người hay lại... căm thù TDNhất hè?

[góp ý]| Viết bởi truongduynhat |24 Oct 2008, 18:15(IP: 123.19.35.222 Auth: Yes)

[5] @Trương Duy Nhất

Cũng may là các bạn của anh lấy nhau đều có chung một đam mê là " làm thơ". Nếu chỉ một trong hai người thì đúng là chết toi thật. Cứ suốt ngày ra ngẩn vào ngơ, thơ thơ thẩn thẩn thì lấy gì mà ăn. Thời buổi này, có muốn đem thơ mình ra in và mang đến cho công chúng thửong thức cũng phải có tiền cơ. Chứ " lương tâm" không bằng " lương tháng' lấy gì mà viết thơ.
Yêu là mơ (thơ)đời thì rất thực
Biết làm sao cho đời thực hóa thành mơ(thơ)?
Cảnh tỉnh và Chí Phèo như vợ chồng em anh Lập thế mà lại hay.HiHihI. Hẳn vẫn chưa biết H.T.Hồng là ai ? Khong lẽ là Hoàng Thị hồng? Hồ Thị Hồng. Hồ Thanh hồng. Hoàng Thanh Hồng. Hoa thanh hồng. Hoa Thị Hồng, Huỳnh thị Hồng, Huỳnh Thanh Hồng.... Còn khả ănng nào nữa không, đoán nốt? Vậy nên, tôi nói anh " yết kiêu" quả đâu có sai (?!)

[góp ý]| Viết bởi H.T.Hồng |24 Oct 2008, 18:31(IP: 123.19.34.243 Auth: No)

[6] Gửi Trương Duy Nhất

Bài viết thật thú vị. Chân dung ( cứ tạm gọi như thế ) mà viết thế này, quả thật không dễ dàng. Nếu có một trăm chân dung đẹp tương tự in thành sách, chắc chắn sẽ bán hết sạch !

[góp ý]| Viết bởi nguyễn ngọc hạnh |24 Oct 2008, 20:03(IP: 123.19.43.47 Auth: No)

[7]

1/ Nguyễn Thanh Mừng chứ không phải Đăng Mừng, chú đúng là nhà báo... xoàng.
2/ Trần Ngọc Tuấn đã từng ký là Trần Ngọc Tuấn, nhưng sau ở Đồng Nai cũng có một nhà thơ Trần Ngọc Tuấn nên bỏ xừ chữ Ngọc đi, còn TRần Tuấn, cho Tuấn Đồng Nai nguyên Ngọc.
Tuấn Đồng Nai là một tên si thơ kỳ lạ. Y là kế toán cho 2 công ty nước ngoài, nhưng nghe Quảng Ninh có ngày thơ, bỏ việc bay ra, xin đọc 2 bài thơ (quy định mỗi người một bài, nhưng y bảo cho y đọc bài nữa rồi y bắt tac xi lên Hà Nội bay vào SG ngay trong đêm), và đọc xong 2 bài thơ thì y lại lộn vào. Kinh chưa.

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng |24 Oct 2008, 20:06(IP: 116.102.0.242 Auth: No)

[8] @ anh Nguyễn Ngọc Hạnh

Hi hi. Lâu lâu mần một entry vui vui vầy xả stress và cho nó... an toàn anh ạ. Cũng vì yêu mến mấy ông bà nhà thơ này, yêu lắm lắm cơ mới dám viết vậy. Mong các nhà thơ đừng hiểu lệch mà chấp trách gì thằng Nhất. Chúc anh vui!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |24 Oct 2008, 20:21(IP: 123.19.42.38 Auth: No)

[9] Nhà thơ Văn Công

-Thanh Mừng, vâng, em sửa ngay. Cảm ơn anh.
-Ông anh là em quí lắm, thương lắm nên chơi mấy dòng vậy thôi, tha đấy, chứ không mần hẳn một entry lại... căm thù thằng Nhất này. Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |24 Oct 2008, 20:25(IP: 123.19.42.38 Auth: No)

[10] Chào Anh Nhất!

Ủa! anh học sau Trần Huyền Trang 1 khóa à! Thấy anh xưng hô với anh Lập và anh Vung Công Hằng đầu đinh ngang hàng là phải lớn hơn tôi chứ. Khi tôi về dạy bên Tiểu Chủng Viện (TTGDHN Huế), cách trường Tổng hợp đường Đống Đa, Trần Thị Huyền Trang đang học năm 3 chưa ra trường mà đã có thơ đăng ở Sông Hương rồi. Chả hiểu ra sao nữa. Tôi so với Anh Lập, anh Hùng, anh Ngô Minh ..là lớp đàn em, TTHT là so với tôi là lớp đàn em. Rồi anh so với TTHT là đàn em. Nhưng lại ngang hàng với anh Hùng và Anh Lập..he he..lộn tùng phèo cả lên nhẩy,..vui thật.!
Anh mần cái entry ni, đọc sướng thế. Nhưng tôi nhớ không nhầm là chuyện anh Lập kể là thằng cu " từ đó đến này tịt không dám làm thơ nữa" chứ không phải là tiệt. he he..tiệt là mất giống, còn tịt có ngày nó còn thông mà trổi dậy, bởi thế Bọ lập đâu đã yên tâm, vẫn còn nơm nớp cái hồn thơ của thằng cu nó trổi dậy..
Chúc vui vẻ, cảm ơn một cái entry vui mà đau.

[góp ý]| Viết bởi thuannghia |25 Oct 2008, 00:38(IP: 85.176.127.14 Auth: No)

[11] @ Thuận Nghĩa

-Trang học trước tôi 1 khóa nhưng chắc cùng lứa thôi. Còn Văn Công Hùng và Nguyễn Quang Lập thì lớn hơn tôi nhiều, lớn về mọi nghĩa. Anh không thấy tôi hay gọi là Văn Công tiên sinh đấy thôi, còn NQLập thì vẫn xưng anh anh em em mà. Nhưng mấy lão này chướng lắm, nhiều khi anh anh em em mấy lão không chịu, cứ thích gọi bỗ bã là lão, gã, ông ông tôi tôi rứa, thậm chí có ông còn bảo chú mày cứ gọi tao là "thèng" cho... oách!
-Chuyện con Nguyễn Quang Lập, ý anh rất hay, tôi sẽ sửa ngay. Tịt chứ không phải tiệt. Rất cảm ơn. Ông Lập nghe được lại thấp thỏm lo đây, lỡ nay mai thằng cu hết tịt, bỗng trỗi dậy làm thơ trở lại thì... đáng đời cái ông Lập. Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |25 Oct 2008, 08:12(IP: 123.19.45.142 Auth: No)

[12] Thơ Trần Huyền Trang

Hồi nớ thời ở nội trú, thấy anh em hay ngâm nga cái bài ly cà fê đắng, hay cái gì đắng đó, cái đầu giờ mụ mị, chẳng nhớ nổi nữa. Nhất có thể trích lại hoặc xin phép Trang cho cả bài lên được không. Nếu không tiện thì cho Tuấn xin qua email vậy. Cảm ơn về bài viết đã khắc họa và gợi lên những hình ảnh thân thương một thời.

[góp ý]| Viết bởi Hkimtuan |25 Oct 2008, 08:35(IP: 123.19.50.78 Auth: No)

[13] @ anh HKTuấn

Hi hi. Cái chi chớ thơ thì em chịu, mần răng nhớ nổi?

[góp ý]| Viết bởi truongduynhat |25 Oct 2008, 08:45(IP: 123.19.45.142 Auth: Yes)

[14] Hỏi thăm

Đã đi đám ma chưa? Mai tớ mới đi. Thôi, Hồng nào cũng được, đều là "pink" cả thôi. Ba Tuấn nằm lâu ngày rồi, nên ông ra đi là một sự gảii thoát cho ông.Nằm thế tội mình, tội người thân. Hôm qua, H cũng gửi lời chia buồn bằng tin nhắn, hôm nay vẫn đi làm nên ko ghé được. Sẽ rủ mấy anh em đi sau. Nên nhớ, là Tớ là Hồ Thu Hồng và không hề có " thị" nhé.
thanks you !

[góp ý]| Viết bởi H.T.Hồng |25 Oct 2008, 10:58(IP: 123.19.60.86 Auth: No)

[15] @ H.T.Hồng

Thanks! Biết rồi mà. Đã là phụ nữ ắt phải có... thị!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |25 Oct 2008, 12:44(IP: 123.19.42.38 Auth: No)

[16] @TDN

Ko có thị đâu, thật đấy. Thậm chí còn rát dị ứng với"thị" nữa!

[góp ý]| Viết bởi H.T.Hồng |25 Oct 2008, 12:58(IP: 123.19.60.86 Auth: No)

[17]

"Nghị quyết về Hiệp định mới về Đối tác và Hợp tác EU-Việt Nam và về Nhân quyền" đã được thông qua với đa số phiếu 479/21 trong phiên họp của Nghị viện châu Âu tại Strasbourg.
Việt Nam đã cảnh báo không chỉ một lần, rằng các quyết nghị dạng này sẽ ảnh hưởng xấu tới quan hệ hai bên, rằng không hiểu cử tri Âu châu đã được định hướng thế nào mà bầu ra những người không hiểu gì về nhân quyền như vậy.

[góp ý]| Viết bởi Lạc điệu |26 Oct 2008, 02:45(IP: 89.80.121.26 Auth: No)

[18] @ Lạc Điệu

Ơ, cái nớ thì có liên quan gì đến bài "Nhà thơ" này?

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |26 Oct 2008, 10:29(IP: 123.19.42.38 Auth: No)

[19] Thông báo 2

Thế đấy anh Nhất, cứ nhảy vào nhà người ta rồi phán quyết lung tung. Hôm qua, trung ương có ghé qua đây
(transit máy bay đi tây Nguyên). Đi 1 đoàn 9 người. Định tách đoàn và trong kế hoạch sẽ gọi anh sang nhậu cho vui. Nhưng hội bên kia nó bảo, vì đã là thổ địa ở đây nên ko được bỏ đi đâu hết. Thế là chẳng ai gặp ai. Tui cũng ko gặp.Tiếc quá! Anh vẫn là ngừoi bạn thân thiết của họ đấy! Chí ít trong tâm thức....Hẹn dịp khác nhé. Vế 2 này cũng không liên quan đến " nhà thơ" nhưng chẳng biết nhắn vào đâu, đành nhắn đại vào đây. Xem xong dellet giúp vậy.Thanlss!
Chủ nhật vui vẻ nhé!

[góp ý]| Viết bởi H.T.Hồng |26 Oct 2008, 10:49(IP: 123.19.78.136 Auth: No)

[20] @ Hồ Thu Hồng

Sao xóa được? Trang của Nhất chỉ xóa những comment "phản động, vi luật và mất văn hoá". Comment chuẩn thế sao lại bảo xoá? Sợ... lộ à? Hắn cũng hay điện cho Nhất hoài, và miệt mài đọc trang này đấy. Nhưng nói be bé thôi kẻo hắn sợ... liên lụy lắm!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |26 Oct 2008, 10:57(IP: 123.19.42.38 Auth: No)

[21] @ Úi chà

Chợt nghe trộm Trung Ương "cực kỳ" quan tâm và "thường xuyên" ghé thăm nhà Bạn Nhất của tôi, sợ muốn...tè cả trong quần, thôi kỳ này cạch xa nhà của Bạn Nhất cho chắc, nhờ anh bạn đồng nghiệp bên bệnh viện Bình dân khâu kính lại cái...phymosic luôn cho chắc ăn luôn hè.
Bạn Nhất chơi toàn thứ dữ, trong khi tớ chỉ chơi toàn với thứ hiền (dân gian thường gọi là Trung Lương hay Lương Dân). Tặng Bạn Nhất bài thơ hén:

Bạn đến chơi nhà
(Thơ của Nguyễn Khuyến)

Đã bấy lâu nay bác tới nhà,
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu nước cả khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà.
cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây ta với ta

[góp ý]| Viết bởi Bs.Tản |26 Oct 2008, 11:15(IP: 125.212.172.5 Auth: No)

[22] @ Bs Tản

Hi, "thứ" ni hiền thôi, không dữ lắm đâu. Cám ơn bác sĩ, chúc chủ nhật vui vẻ!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |26 Oct 2008, 11:24(IP: 123.19.42.38 Auth: No)

[23]

Thằng Nhất này ở chùa gọi Phật bằng anh rồi. Láo lếu lắm. Nhưng khá. Viết báo khá. Có điều học hơi bị ngu thôi. Trường Tổng hợp, đứa nào học khá mới viết báo hay. Duy Nhất là ngoại lệ. Đúng là Duy Nhất.
Nói với ông Lập, ông VC Hùng, để các ông có thêm thông tin: Nhất vô Quảng Ngãi, ở lâu quá, tốn kém chủ nhà quá chừng (là mấy bác ở Mặt trận tổ quốc- chủ quản báo Mất đoàn kết í, tốn, chứ tôi đéo tốn đâu. He he). Nói gần nói xa mãi nhưng thằng này lì lợm lắm, nó giả vờ ngu, không chịu hiểu để cút mẹ nó cho rồi. Mấy ông Mặt trận cầu cứu tôi. Tôi bảo: Các bác để đó em lo quả này. Đúng y chang. Ngay buổi sáng hôm sau, Nhất chạy mất dép. Các bác biết quả gì không? Tôi mang tặng hắn tập thơ! Vì tôi biết, thằng này sợ thơ hơn sợ ông Bá Thanh! Tôi với Nguyễn Thế Thịnh dọa hắn bằng thơ, hắn ỉa trong quần từ lúc mới nhập học kìa!
Có cái giai thoại về thằng Nhất nhưng tui chưa tiết lộ mô. Hẹn cái "còm" sau, hắn chết.

[góp ý]| Viết bởi Phạm Đương |26 Oct 2008, 11:58(IP: 203.210.241.141 Auth: No)

[24] @TDN và BS Tản

Cái Ông Phạm Đương này tếu táo thật! Có mấy tờ báo "tạm trú,tạm vắng" ở thành phố này, thử hỏi có thằng nào sợ Bá Thanh ngoài thằng DVTV. Chắc có mồi chi đó nên sợ thôi. TGĐ VTV nói, các ông phải học thằng báo viết kìa, nó có sợ chi ai? Mai mốt ăng ten lên Sơn Trà, phủ sóng vào tận Bình Định Quảng Ngãi và thêm mấy tỉnh Tây Nguyên, các ông còn sợ gì hắn nữa. Ba cái đồ yêu, nhằm nhò gì mà cứ như... Nhưng khổ nỗi, hắn ko cho dựng cột ăng ten Sơn Trà thì mần răng? vậy nên phải lo nịnh hắn trước đã.Còn BT ý hả ? Nghe tên mấy thằng ni có khi còn vãi ra quần hơn ý chứ. Có lần chia tay bè bạn về lại TW, nhìn thấy mấy anh hùng hảo hớn, bạn của " vị bạn" kia, chả cau mày, nhăn mặt hỏi:"Chứ ông mời mấy thằng đó tới đây mần chi rứa?". Nghe thế, "mấy thằng kia" vểnh thêm ru, cười sằng sặc. Anh TW kia cũng cười khoái chí: Bùn cừi nhẩy, hắn có chân hắn đến, ai mời? Đó Trung ương đó, anh BÁc sĩ Tản hết sợ chưa?
Thôi, mệt quá rồi, ngủ đã.

[góp ý]| Viết bởi H.T.Hồng |26 Oct 2008, 12:56(IP: 123.19.82.82 Auth: No)

[25] @ Phạm Đương

Biết ngay là lão sẽ tức lồng lộn và căm thù thằng Nhất này mà. Hắn căm tôi từ thuở còn học ở Huế đến chừ đó. Lão này thù rất dai! Trưa nay mấy thằng trong Quảng Ngãi điện bảo: Không chỉ con Hà Nhiên, hình như thằng cu thứ hai nhà Phạm Đương cũng bắt đầu biét mần... thơ! Đáng đời!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |26 Oct 2008, 14:55(IP: 123.19.42.38 Auth: No)

[26]

Chia buồn với chú
Báo chú sẽ ra bã nếu tin này là đúng.

[góp ý]| Viết bởi VCH |27 Oct 2008, 15:09(IP: 123.19.255.42 Auth: No)

[27] @ VCH

Đúng là ở trên núi. Giờ phút này mà còn nếu niếc gì nữa hả giời!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |27 Oct 2008, 17:04(IP: 123.19.37.75 Auth: No)

[28]

Ơ, biên tập comment à? Hay là chim sợ cành cong. Kỹ thế mà vẫn... chết.

[góp ý]| Viết bởi VCH |27 Oct 2008, 19:19(IP: 116.102.0.113 Auth: No)

[29] Gửi Trương Duy Nhất

Đọc entry này vui, nhưng cũng cảm thấy đau lắm, toàn chuyện bi hài của cánh nhà thơ cả. Anh em nhà thơ ở HP cũng hay đu nhậu và cũng thường tiếp đón bạn thơ từ xa về chơi, nhưng bặt không thấy ai đọc thơ bên bàn nhậu cả, vì không hợp với thành phố công nghiệp xô bồ và ồn ã. Chỉ đọc thơ trong các cuộc sinh hoạt CLB thơ thôi. 20 năm trước, tôi lấy vợ sau anh Thi Hoàng chừng gần 1 năm. Nhà thơ Thi Hoàng bảo: "May quá, vợ mày giống vợ tao là... không thích thơ! Chứ như vợ cái thằng P... khi nào mà không ưa nhau, thể nào cũng lôi thơ chồng ra mà giễu...". Sau này, con gái Thi Hoàng đại nhân và cả 2 thằng con trai nhà tôi đều không dính gì đến thơ cả. ÔI, thật sung sướng khi được sánh với VCH tiên sinh khi con cái mình nói "không" với... thơ!

[góp ý]| Viết bởi Hoài Khánh |27 Oct 2008, 20:20(IP: 222.252.164.163 Auth: No)

[30] @ Hoai Khanh

That tinh cung chi viet vui vui de xa stress thoi anh a. Boi may ong ba nay toan la cho quen than ma. Biet dau nay mai co lao nao day lai "tra thu" Nhat bang mot entry "Nha bao" day. Hi hi. Chuc anh vui va lam tho hay cho... nhan dan doc!

[góp ý]| Viết bởi Truong Duy Nhat |27 Oct 2008, 21:28(IP: 123.19.37.75 Auth: No)

[31] Chào anh Nhất

Thấy trang của anh sôi nổi nhất, Lê Công mạo muội comment và cũng nhận thức được nhiều điều. Chúc anh khỏe

[góp ý]| Viết bởi Lê Công |28 Oct 2008, 08:25(IP: 203.210.227.206 Auth: No)

[32] @ Lê Công

Cảm ơn anh đã đọc trang của Nhất. Chúc anh khoẻ. Trân trọng!

[góp ý]| Viết bởi truongduynhat |28 Oct 2008, 08:36(IP: 123.19.57.209 Auth: Yes)

[33] BÙI HOÀNG TÁM

He..
Định "hầu đồng" TDN về sự tích bài : "Vợ tôi dở dại dở khôn - Ngày năm bảy bận dí L... vào thơ" nhưng bận quá. Mai viết vậy.

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |28 Oct 2008, 14:39(IP: 58.187.29.2 Auth: No)

[34] @ Bùi Hoàng Tám

Trời đất. Đúng là... nhà thơ! Hi hi. Chúc anh vui!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |28 Oct 2008, 15:01(IP: 123.19.48.249 Auth: No)

[35]

TDN ghét thơ, đúng là một góc nhìn độc đáo. Tinh quái thì đúng hơn. Tôi cứ từ cái bụng dạ hẹp hòi của mình mà suy thì hình như nhà thơ chỉ làm thơ khi có cái gì gì đó ...nên thơ. Bây giờ cái sự nên thơ hiếm quá. Ăn thì sợ...trúng độc MCPD. Hôn thì sợ...siêu vi B. Làm...tình thì sợ HIV. Nói thì sợ...lộ bí mật Cuốc D. Ai cũng thành Tào Tháo tuốt. Mà cái họ Tào này gian hùng là thế, đa nghi là thế lại nảy nòi ra cái anh chàng Tào Thực biết...làm thơ. Mà hình như cũng chỉ có...một bài về cái chuyện cây đậu, quả đậu, chuyện nồi da nấu thịt. Đó là chưa nói chuyện bữa nay ra đường, hai bước gặp...tiến sĩ, ba bước...gặp đĩ, bốn bước gặp...quân vô liêm sĩ! Thế cho nên cái sự ...nên thơ là hiếm lắm thay. Túm lại là nếu có thơ thì nếu không phải của mấy chàng...khờ len lén chui vào chỗ kín "nhặt chút lá rơi của mùa thu cũ" thì cũng là của mấy anh to mồm lên án, phanh phui người hoặc phanh phui mình kiều bán...đất ăn dần mà thôi. Thế cho nên TDN sợ thơ, ghét thơ là phải. Đây chưa phải lúc uống rượu, ngâm thơ. Hãy đứng lên, ai có ...gì dùng nấy!
Tự nhủ mình phải kiếm dăm ba tập thơ bỏ bị, bữa nào ra Đà Nẵng, vào nhà TDN, ném ra mấy cái xoạch, xoạch, xoạch, cho hắn chạy mất bóng, kiếm cái nhà ở chơi! Ha ha! Hihi!

[góp ý]| Viết bởi Lê Hoàng |29 Oct 2008, 03:56(IP: 222.253.1.206 Auth: No)

[36] @ Lê Hoàng

Tôi mà biết anh ôm thơ ra Đà Nẵng hù dọa thằng Nhất này thì tôi sẽ bố trí cho... 100 nhà thơ của Đà Nẵng cõng thơ ra tận sân bay đón bạn. Lúc đó bạn phát khiếp không dám chui ra khỏi máy bay í chứ. Hi hi. Chúc bạn vui. Hình như lâu quá mới gặp lại bạn trên trang này.

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |29 Oct 2008, 08:27(IP: 123.19.53.229 Auth: No)

[37] Bùi Hoàng Tám

Khoảng năm 1990, khi đó báo Văn Nghệ tổ chức cuộc thi thơ rất hoành tráng. Nhà thơ tật nguyền Đỗ Trọng Khơi được giải nhì với chùm Ánh trăng. Do không đi nhận giải được, báo Văn nghệ tổ chức về tận nhà trao giải. Đoàn gồm nhà văn Nguyễn Khắc Trường- Phó TBT, trưởng ban thơ Bế Kiến Quốc...
Hôm đó, Hội Văn nghệ Thái Bình tiếp đoàn ở quán cạnh nhà tôi. Dạo đó, tôi còn bán thịt chó ở Thái Bình (nhân dân Thái Bình có tặng tôi 2 câu thơ: Thái Bình có chú Bùi Hoàng - Tám bán quán thịt... chó làm thơ hay. Giời ạ, tôi làm thơ ra cái... chó gì). Nhòm qua khe cửa, thấy nhà thơ Bế Kiến Quốc đeo kính, ngồi quay lưng ra phía ngoài. Tôi bèn gấp mấy bài thơ, đưa cho cô con gái khi đó mới 9 - 10 tuổi bảo: Con đem sang đưa cho cái bác đeo kính kia nhé. Nhìn qua khe cửa, tôi mong ông giở ra lướt qua cho một cái. Nhưng không. Ông thản nhiên cuộn cuộn nhét vào cái túi như túi dết rồi tiếp tục câu chuyện. Thế là toi rồi. Tôi tự nhủ. (tiếp)

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 08:54(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[38] Tiếp

Cũng cần nói thêm dạo đó được in thơ trên báo Văn Nghệ là niềm mơ ước không chỉ của loại tép riu như tôi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì dạo đó, những người làm văn nghệ ở Thái Bình mới chỉ có khoảng 5 -6 người (nói như quê tôi là chưa đầy một cỗ) có thơ in trên Văn nghệ. Tôi nhớ có lần chúng tôi đang ba hoa, một nhà thơ đàn anh ngồi lặng lẽ nghe, rồi phán nhẹ một câu: Năm 19... mình có bài in trên Văn Nghệ". Thế là chao ôi, cả bọn ngồi im như thóc giống. Vì vậy chuyện được in trên Văn nghệ như một chứng chỉ "bảo kê" cho tầm văn chương "vượt qua phà Tân Đệ". Vì vậy, tuy thất vọng nhưng tôi không buồn và cũng mau quên "niềm vinh quang" ảo tưởng đó đi. Mấy tuần sau, tôi ra bưu điện mua báo Văn Nghệ. Lại nói thêm rằng Văn Nghệ thời Nguyên Ngọc là niềm chờ đợi mỗi chiều thứ sáu. Người ta mong ngóng, người ta chờ đợi như chờ đợi số đề. Cầm tờ Văn Nghệ trên tay, đọc lướt qua trang nhất, phần giới thiệu nội dung. Thơ Bùi Hoàng Tám... Lòng nhủ thầm, chắc thằng cha nào đó cùng tên chứ mình làm gì có của!? Giở trang trong. Giời ạ, thơ mình. Đúng thơ của mình. Tự dưng thấy chân mình rủn rủn, mồ hôi lấm tấm lưng, tóc gáy hơi giật giật.

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 09:06(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[39] tiép

Tôi không biết lão ÔBAMA với lão JONMĂCKÊN khi trúng cử tổng thống Mỹ mừng đếm mức nào nhưng cứ theo tôi, khó có thể hơn tôi khi đó. Thế là từ nay, ông sẽ: Ừ. Năm 1990, mình có bài in trên Văn Nghệ... Cứ nghĩ đến mấy lão bạn thơ hàng tỉnh mặt nghệt ra như ngỗng ỉa, mồm câm như thóc giống thì còn gì sung sướng cho bằng nữa. Hình như khi đó, để trấn tĩnh mình, tôi lẩm bẩm hát "tổ quốc ơi, ta yêu người mãi mãi" Hay "Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay"... Đại loại thế.
Sẵn có 10.000 ngàn trong túi, tôi mua tất cả 5 tờ Văn nghệ. Rồi lặng lẽ đem lên gác xép để nhấm nháp niềm hạnh phúc. Tôi như chú gà, đẻ được quả rứng muốn vỗ cánh chạy toáng ra đường mà hét lên cục ta cục tác. Nhưng do không là gà nên dành cục tác thầm vậy.
Đêm đó tôi trằn trọc... (tiếp).

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 09:14(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[40] @ Bùi Hoàng Tám

Hấp dẫn quá. Anh viết tiếp đi. Mấy comment này của anh "dồn lại" thành một entry cực hay đấy!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |29 Oct 2008, 09:38(IP: 123.19.53.229 Auth: Yes)

[41]

Viết đoạn hay nhất thì chẳng hiểu sao chuyển lại mất. Thôi, để mai viết tiếp. Mà mọi người có "sướng" không nhỉ?

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 09:38(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[42] @ Bùi Hoàng Tám

Rất hay anh ạ. Anh viết tiếp đi!

[góp ý]| Viết bởi truongduynhat |29 Oct 2008, 09:40(IP: 123.19.53.229 Auth: Yes)

[43] @ Anh Bùi Hoàng Tám

Tôi cũng nhất trí với Bạn Nhất

Rất hay Anh ạ, Anh viết tiếp đi
Việc gì nói ra được hôm nay xin đừng để dành ngày mai, kẻo mất hứng
Cảm ơn Anh trước nghen

Học trò trường thuốc

[góp ý]| Viết bởi Bs.Tản |29 Oct 2008, 09:47(IP: 125.212.172.5 Auth: No)

[44] Bùi Hoàng Tám

Có người nói đây là...chân dung của Bác thi sĩ Bùi Hoàng Tám

[góp ý]| Viết bởi Lữ khách |29 Oct 2008, 09:52(IP: 125.212.172.5 Auth: No)

[45]

Năm 1974 mình có thơ mình có thơ in trên báo... tường, he he...
Chào đồng chí Bùi Hoàng Tám, gửi bài này cho báo VN cho nó sướng...
Ông chưa photo ra hàng trăm bản để phát thì cũng chưa phải là tay... chơi lắm. Có ông photo xong rồi bắt cả... vợ đi phát. Hoành tráng lắm. Tôi hồi ấy chỉ pho to... 10 bản thôi, hi ha...
Gửi chú Nhất, anh vừa đau hơn hoạn, bị mất một bài báo tết cực hay viết suốt ngày và đêm hôm qua, không phục hồi được dù đã rước một tay thầy lang cực giỏi? Lang thang trên mạng để giải sầu, lấy tinh thần tối... viết tiếp

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng |29 Oct 2008, 09:56(IP: 123.19.244.35 Auth: No)

[46] @ Bs tản, Lữ Khách & Văn Công tiên sinh

Cảm ơn mọi người. Cảm ơn anh Bùi Hoàng Tám về câu chuyện rất rất hay. Chờ anh viết tiếp đây.
-VCHùng: tìm kỹ trong máy xem, có khi nó biến thành... thơ rồi thì khốn nạn thân anh! Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi truongduynhat |29 Oct 2008, 10:00(IP: 123.19.53.229 Auth: Yes)

[47] Nhà Thơ...

Anh Nhất thân,
Tôi vào xem trang của anh rất nhiều, một cây bút mạnh mẻ trong làng báo chí, anh có vẻ không thích thơ nhưng không phải ai cũng làm thơ để mơ mộng, để giải thoát khỏi cái đói cái nghèo cứ vây bám mình không đâu, vì còn có thơ châm biến, thơ sữa sai, đóng góp ý kiến, phê bình tiêu cực, anh có đọc không? Nếu có rảnh mời anh sang thăm nhà. Nguyên Thảo

[góp ý]| Viết bởi tuankhoa |29 Oct 2008, 12:30(IP: 87.57.18.41 Auth: No)

[48] không có gì

tóm lại: trong thơ nên có thép, nhà thơ cũng phải biết xung phoooooong. chứ đâu có như mấy nhà thơ bi chừ. dạo này thấy nhà báo xung phong, không thấy bóng dáng ông nhà thơ nào xung phong cả, chắc mải làm thơ ... tình.
tha thiết đề nghị anh Nhất viết thử một bài cho pà con xem, báo ĐĐK có khi hết chuyện viết lại đăng thơ của anh Nhất đóa. he he, chuyến này em lại cứ tưởng tượng ra việc anh Nhất chuyển nghề... làm thơ.

[góp ý]| Viết bởi nguyentiensy |29 Oct 2008, 12:55(IP: 118.68.46.38 Auth: No)

[49]

Viết tiếp nhé.
Thỉnh thoảng lại sờ tay xuống gối xem có phải là thật hay mơ. Bây giờ kể lại chuyện này, có thể có người bảo 'lại bốc phét" nhưng đó là cảm giác rất thật. Không vui sao được khi từ ngày mai, trong những cuộc nhậu,khi mọi người đang "khủng bố thơ ca", tôi sẽ lặng im, rất lặng im, chờ cho mọi người lắng giọng mới thủ thỉ rằng: Năm 1990, mình cũng có bài in trên Văn nghệ. Chao ôi, cứ nghĩ đến mấy ông bạn văn chương hàng tỉnh mặt như ngỗng ỉa đã sung sướng phát rồ, phát dại lên rồi. Thế là từ mai, tôi sẽ đổi thành phần, nâng giai cấp, nghĩa là một cuộc cách mạng số phận từ thằng bán thịt chó trở thành nhà thơ có tác phẩm vượt bến phà Tân Đệ. Nhìn sang bên cạnh, thấy mụ vợ cứ thản nhiên ngủ mà bực cả mình. người đâu mà vô duyên thế, cái ngày trọng đại như thế này mà y ngủ được thì có là loại vợ gì không biết. Đã thế lại còn ngáy, tiếng ngáy du dương như có nhạc điệu thi ca nữa mới tức nữa. Rồi chợt nhớ, chưa báo cho hắn biết thì hắn làm sao mà chẳng ngủ, chẳng ngáy. Đợi đấy sáng mai, ta sẽ trịnh trọng tuyên bố để cho mụ biết tay. Từ mai, ta sẽ tha hồ uống rượu rồi nếu vợ cằn nhằn, ta sẽ bảo làm thi sĩ mà không có bầu rượu túi thơ thì là loại thi sĩ hạng bét.

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 13:37(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[50]

Sáng hôm sau, chờ cho mụ vợ chuẩn bị hòm hòm hàng để bán, tôi mới thẽ thọt:
- Anh có bài đăng báo Văn nghệ...
- Bài gì? Mụ vợ cao giọng hỏi, kèm theo cái nhìn sắc như dao hoạn lợn.
- Bài... THƠ!
- Dí L... vào, Dí L... vào thơ. Đi chuẩn bị hàng cho tôi bán hàng.
Tôi như người đang lên cơn sốt xuất huyết bị dội nước lạnh. Toàn thân giận run lên. Thế mà cả đêm qua, tôi cứ tưởng tượng ra cái khuôn mặt tươi như hoa mào gà của vợ khi tôi báo tin này. Thế mà... Ức thật, thế này thì ức thật. Ức hơn Chí Phèo chờ Thị Nở cái đêm ở bờ sông. Chả lẽ nhà thơ, lại chửi bậy chửi bạ như anh Chí. Đành nuốt cả "một mối căm hờn trong cuống họng". đi nhậu. Khi chai rượu đã vơi đi già nửa, tôi chợt phì cười. Ơ, cái mụ vợ mình, đến thằng đẻ ra thơ mụ còn dí L... vào từ đầu đến chân chứ nói gì đến "đứa con thơ ca". Và bật cười, và làm thơ. Thơ rằng: Vợ tôi dở dại dở khôn - Ngày năm bảy bận dí L... vào thơ".
He h4e... Làm báo đây. Chiều viết tiếp nhé. Cám ơn các bạn.

[góp ý]| Viết bởi Bui Hoàng Tám |29 Oct 2008, 13:47(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[51] @ Bạn Tiến Sỹ

Nhà thơ mà biết xung phooong
Thì Chàng Báo chí long nhong ở truồng
Nhà thơ mà hổng có buồn
Thì Chàng Báo chí ở truồng xung phooong
Làm thơ mà "tỉnh có hòng"
Thì Chàng Báo chí...làm tình...Nhà thơ

[góp ý]| Viết bởi Học trò trường thuốc học làm thơ |29 Oct 2008, 13:53(IP: 125.212.172.5 Auth: No)

[52]

(Viết tiếp phát nữa nhé)
Nhà thơ Kim Chuông, người luôn đội mũ (vì bị ngứa đầu) và đeo kính (vì bị cận nặng) cả khi làm tình lẫn lúc... tắm (tôi đã tận mắt chứng kiến cả 2 cảnh này nên thề có trời đất, không bịa), đặc biệt là lúc nào cũng lảm nhảm đọc thơ, kể cả khi... ngủ (anh em đã từng có lần phác họa chân dung rằng: Thái Bình có bác Kim Chuông - Đội mũ, đeo kính, cởi truồng - ĐỌC THƠ)chợt nghiêng nghiêng vành mũ lảm nhảm đọc theo. Tan cuộc, Kim Chuông về Hội (Tức là Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật, chứ không phải hội Nuôi ong, mà quê tôi có thơ rằng: Từ ngày có Hội nuôi ong - Thì chất lượng mật lại không ra gì) ông ổng đọc. Nhà viết kịch Trọng Khuê nghe được, mới thêm vào cái bài Vợ tôi dở dại của tôi 2 câu: "Còn tôi ra ngẩn vào ngơ - Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L...". Bài thơ bây giờ đã có 4 câu: Vợ tôi dở dại dở khôn - Ngày dăm bảy bận dí L... vào THƠ - Tôi thì ra ngẩn vào ngơ - Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L..." Đến khổ thứ ba: "Kỳ này xét giải Quý Đôn - Đề nghị xét cả cho L... và THƠ" thì có hai dị bản. (Giải thưởng mang tên Nhà bác học Lê Quý Đôn - (Khổ thế) 5 năm một lần ở Quê lúa, cũng nói thêm là lần nào cũng kiện tụng. Cả giải lần này, đang xét nhưng đã kiện tùm lum rồi. Một là ở Thái Bình, nhiều người nói là của họa sỹ Hà Trí Dũng....

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 14:38(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[53] @ Nguyễn Tiến Sỹ

Bạn không chú ý 2 entry liên tiếp gần đây nhất đều là... vui- vui à?

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |29 Oct 2008, 14:46(IP: 123.19.51.246 Auth: No)

[54]

Nói thiếp về dị bản Một: Hà Trí Dũng là họa sỹ điêu khắc, từng là ĐB QH, tác giả của tượng Trần Hưng Đạo ở Kim Môn - Hải Dương và tượng Lê Quý Đôn ở TP Thái Bình. Dạo ấy, Dũng vừa khánh thành tượng Lê Quý Đôn, được Giải thưởng mang tên cụ Thám hoa này.
Dị bản thứ hai là của bác Nguyễn Trọng Tạo. Dạo đó, Hội Văn nghệ Thái Bình mời Hội Văn nghệ Thừa Thiên Huế ra chơi. Có một em tên là Oanh gì đó thì phải, đẹp nức nở và cuồn cuộn nhuệ khí như sống Đà, sông hồng chứ không yên ả như sông Hương quê em. Người cao, chân dài, ngực nở (nghĩa là thừa tiêu chuẩn cấp bằng lái xe của bác Nguyễn Quốc Triệu) lại thơm lừng nóng bỏng... Thôi, chả tả nữa kẻo... thiên hạ thèm! Bác tạo ra cùng đợt này. Và hai câu: "Kỳ này..." là của Thi sĩ Nguyễn rọng Tạo.
Chẳng biết thực hư thế nào, xin kể lại những điều mình thấy.

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 15:26(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[55] @ Bùi Hoàng Tám

-Nội dung câu cuối (về hoạ sĩ Hà Trí Dũng) em không hiểu.
-Rất cảm ơn anh. Thư thả em sẽ cóp hết mấy cái comment này của anh dồn… lại thành một entry hẳn hoi post lên cho thiên hạ đọc. Câu chuyện “thơ” của Bùi Hoàng Tám xứng là một entry hoành tráng thu hút bạn đọc. Em tin nhiều bạn đọc sẽ rất khoái chuyện “thơ” này. Nhưng để đấy một thời gian đã, vì giờ bạn đọc đọc được ở đây rồi. Hi hi, chúc anh vui, khoẻ!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |29 Oct 2008, 15:32(IP: 203.162.219.240 Auth: No)

[56] @ Bùi Hoàng Tám

À, em hiểu rồi! Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |29 Oct 2008, 15:38(IP: 203.162.219.240 Auth: No)

[57]

Đoạn kết
Khi lên Hà Nội, có lần nghe tôi kể chuyện này, nhà văn Nguyễn Uyển khi ấy là Trưởng ban công tác Hội nhà báo Việt Nam và nhà báo Nguyễn Đoàn (TBT báo Bưu điện VN) thêm vào hai câu cuối: "Mấy tay giám khảo ất ơ - Lại đem bỏ tuốt cả thơ ra ngoài". Thế có tệ không cơ chứ. Chỉ xét mỗi... cái ấy.
Xin chép lại cả bài của "tổ hợp văn chương" đọc cho vui nhé:
Vợ tôi dở dại dở khôn
Ngày dăm bảy bận dí L... vào THƠ
Tôi thì ra ngẩn vào ngơ
Ngày dăm bảy lượt dí THƠ vào L...
Kỳ này trao giải Quý Đôn
Đề nghị xét cả cho L... và THƠ
Mấy tay giám khảo ất ơ
Lại đem bỏ tuốt cả THƠ ra ngoài (không xét).
Chào các bạn. Hẹn lần sau viết tặng bài Sự tích bài thơ "Tỉnh ta có phong trào cầu - Lông đang phát triển đồng đều thì chưa..." nhé

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 15:40(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[58]

Chào Nhất!
Chú bao nhiêu tuổi để ta xưng hô cho dễ. Ta 50 tròn.
Khi nào rỗi, ta viết cho chú 1 sêri chuyện này. Còn nhiều lắm.
Mà xem mọi người có khoái không thì mới có hứng.
Thân!
Bùi Thiếu Ô
(Tức là chú thêm chữ Ô vào chữ BÙI cho anh nhé)

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 15:45(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[59] @ Gửi anh Buồi Hoàng Tám

-4 năm nữa em bằng tuổi anh.
-Bạn đọc khoái lắm, khoái lắm mà. Rảnh anh mần cho em vài trăm sêri như vầy nhé. Rất rất cảm ơn anh. Kính!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |29 Oct 2008, 16:00(IP: 203.162.219.240 Auth: No)

[60]

Hôm nào rảnh, mình sẽ viết tặng các bạn gia cảnh của một nhà 2 thằng làm thơ. Nó đại loại thế này:
Từ ngày mụ vợ làm thơ
Nhà ta lở cả hai bờ vợ ơi!

[góp ý]| Viết bởi Bùi Hoàng Tám |29 Oct 2008, 17:01(IP: 58.187.29.47 Auth: No)

[61] thơ vui?

2 cái entry vui thì vui thiệt, nhưng không có vần nên không gọi là thơ được. Thơ tự do cũng cần có vần hoặc chí ít cũng trăng hoa tuyết nguyệt một tí, chứ đâu có chiện bác toàn kể chiện đời tư của...con các nhà thơ. không biết bao giờ anh viết báo lại??? ĐĐK không biết có vui như anh không?, quên, vui như cái entry gần đây không?

[góp ý]| Viết bởi nguyentiensy |30 Oct 2008, 13:03(IP: 58.186.128.192 Auth: No)

[62] @ Nguyễn Tiến Sỹ

Không vui rồi cũng phải... vui thôi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |30 Oct 2008, 13:52(IP: 123.19.58.166 Auth: No)

[63] Gửi TDN

Lẻn vào nhà TDN nhiều lần rồi nhưng không để lại dấu vết, hôm nay có thông tin quan trọng liên quan đến loạt bài về nhà thơ nên phải cung cấp ngay.
Các nhà khảo cổ học kết hợp với các nhà nghiên cứu văn học Châu Âu vừa đưa ra một kết luận gây chấn động: -Xác ướp người tiền sử tìm được trên một đỉnh núi băng gần đây ở Châu Âu là một...nhà thơ!".
Các nghiên cứu cho thấy, nhà thơ này vừa đi vừa ngâm thơ do mình sáng tác, say sưa đến mức lạc vào đỉnh núi đầy băng tuyết mà không hay biết. Mệt, ông nằm tạm vào hốc đá và tiếp tục đọc thơ rồi ngủ thiếp cho đến khi được phát hiện!
Nguồn TTX EU

[góp ý]| Viết bởi TĐ |10 Jan 2009, 18:45(IP: 58.187.138.123 Auth: No)

[64] @ TĐ

Hay quá, quá hay!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Jan 2009, 19:10(IP: 123.26.57.133 Auth: No)

[65] gởi Trương Duy Nhất

Nước Việt Nam mình tôi thấy có rất nhiều nhà thơ.
Người Việt Nam mình ...có lẽ bức bối nhiều.
Nếu sưu tầm tập họp lại hết sẽ đđược vô ghi-nét về số đông nhà tthơ nhất trong một nước... nghèo.

Tự hào vô cùng.

[góp ý]| Viết bởi Nguyệt Thu |11 Jul 2009, 19:04(IP: 118.68.22.232 Auth: No)

[66] @ Nguyệt Thu

Bây giờ ra ngõ gặp nhà thơ bạn ạ!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |11 Jul 2009, 19:35(IP: 123.26.82.43 Auth: No)

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)