- Lại dọc đường gió bụi. Ôm vô-lăng lao xe ra đường. Đến đâu thì đến! Sẽ không thể trả lời cụ thể từng comment của bạn đọc.
« Trước | Sau»
CHUYỆN VUI HỒ GIÁO
truongduynhat | 18 Jan, 2009, 11:22 | vui- vui | (3133 Reads)

       ho giao 13     Tết con trâu. Xin kể vài mẩu chuyện vui về một con người đặc biệt, suốt đời chỉ biết nuôi bò với trâu. Nhờ... trâu với bò mà hai lần ông được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng!

          Đó là giai thoại về 30 cặp lốp xe đạp tiêu chuẩn anh hùng của ông Giáo, chuyện 5 người họ Hồ ở Quảng Ngãi, anh hùng cưới vợ không có chỗ nằm, chuyện mối tình bí mật bị... bật mí sau nửa thế kỷ, chuyện ông Giáo đi bộ ụp nồi cơm điện, Hồ Giáo uống sữa Hồ Giáo, Hồ Giáo nhận phong bì đô la, và lời cải chính sững sờ sau nửa thế kỷ: anh Nhẫn không phải là… Hồ Giáo!

          (Những mẩu chuyện này có được nhờ sự giúp đỡ nhiệt thành của nhà báo Trần Đăng).

          30 CẶP LỐP XE ĐẠP TIÊU CHUẨN… ANH HÙNG

          Ngày miền Nam giải phóng, Hồ Giáo về thăm quê. “Khối” tài sản duy nhất và lớn lao nhất ông tích cóp được sau mấy chục năm ở miền Bắc XHCN là 30 cặp lốp xe đạp hiệu Cao su Sao Vàng. Hồi đó, mỗi đợt đại hội anh hùng, chiến sĩ thi đua xuất sắc toàn quốc, người ta duyệt tiêu chuẩn cho mỗi đại biểu được mua một cặp lốp xe đạp hiệu Cao su Sao Vàng (loại tốt nhất miền Bắc thời bấy giờ). Cả cuộc đời ông theo cách mạng chỉ để… chăn bò. Và cũng nhờ thành tích chăn bò, hai lần ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng lao động. Vì thế không đại hội thi đua nào ông vắng mặt. Tiêu chuẩn… anh hùng của ông tích cóp được qua mấy mươi năm là 30 cặp lốp xe đạp Cao su Sao Vàng.

          Suốt đời ông chỉ biết đi bộ, có xe đạp đâu mà đi. Ông dành dụm. tích cóp mãi cho đến ngày miền Nam giải phóng, cõng về quê hương miền Nam tặng họ hàng thân thuộc. Bởi trong suy nghĩ của ông: sợ đồng bào miền Nam mấy mươi năm bị kìm kẹp trong chiến tranh khổ đau đói rách không có lốp xe đạp để đi. Ông đem về tặng mỗi nhà một cặp.

          Còn ông, vẫn đi bộ mãi cho đến… ngày hôm nay.

ho giao 14 ho giao 15

ho giao 7 ho giao 12 ho giao 16

          Chân dung anh hùng Hồ Giáo

          5 NGƯỜI HỌ HỒ Ở QUẢNG NGÃI

          5 người họ Hồ đặc biệt này là Hồ Thị Minh, con gái duy nhất của ông Giáo, ông Hồ Giáo, nhà báo Hồ Thành Công, ông Hồ Cơ và Hồ Nghĩa Dũng.

          Hồ Thị Minh, đứa con gái duy nhất của ông Hồ Giáo. Minh tốt nghiệp trường cao đẳng sư phạm Quảng Ngãi. 5 năm trước, khi ra trường, được phân công về xã Sơn Bao, huyện Sơn Hà, một xã trên mức vùng cao, trên mức… 135 của tỉnh. Nghe nói lý do người ta đưa ra để giải thích việc phân công Minh lên vùng đất này là vì muốn em được đi dạy ngay sau khi tốt nghiệp, chứ không phải đợi một vài năm như các em khác (?). Và một lẽ nữa mà Minh được “ưu tiên” như vậy vì em là… con gái duy nhất của ông Giáo anh hùng!

          Dạy được một học kỳ, lại đúng mùa mưa lũ nên Minh ở lại trên ấy (cách Quảng Ngãi 70km) suốt hai tháng mới về thăm nhà. Chạng vạng, ông bà Giáo đang ăn cơm, nghe tiếng gõ cửa, bà Giáo ra mở cửa và ôm chầm lấy con trong nỗi vui khôn xiết. Bà nói: “Cảm ơn ngành giáo dục đã quan tâm. Mẹ tưởng con bị sốt rét nên gầy còm, ngờ đâu con mập thế này! Hu hu!”. Tới chừng bật hết đèn trong nhà ra, bà mới té xỉu là con bà bị sưng mắt do khóc nhiều chứ không phải mập!

          Nghe chuyện trên, nhà báo Hồ Thành Công (tức nhà thơ Thanh Thảo) viết một bài kêu than trên báo “tố” chuyện con ông Hồ Giáo bị “đày”. Từ Hà Nội, ông Hồ Cơ, (nhà cách mạng lão thành, quê huyện Đức Phổ, là thầy giáo của Chủ tịch nước Trần Đức Lương thời tiểu học) gọi điện thoại về cho ông Hồ Nghĩa Dũng (lúc đó đang là Bí thư Tỉnh ủy Quảng Ngãi) để can thiệp. Nhờ vậy, Minh mới được về thành phố.

          CƯỚI VỢ KHÔNG CÓ GIƯỜNG NẰM

          27 năm trước (1981), lúc mới lấy bà Thành nhưng ông Giáo vẫn còn ở trại trâu Sông Bé. Về quê Quảng Ngãi xin một căn phòng tập thể để đôi vợ chồng mới cưới có chỗ qua đêm. Bấy giờ bà Thành là cán bộ Công ty thương nghiệp thị xã Quảng Ngãi. Thế nhưng, người ta trả lời ông rằng: ông là anh hùng lao động nhưng anh hùng ở tỉnh khác, làm việc cho tỉnh khác chứ không phải cho Quảng Ngãi nên không có tiêu chuẩn cấp chỗ ở, dù chỗ ở ấy chỉ là căn phòng vừa đủ kê một chiếc giường đơn!

          Ông Giáo không phản ứng gì, chỉ nhỏ nhẹ với vợ: Bà chịu khó đi ngủ nhờ đâu đó một thời gian, còn tui lên… trại trâu cũng được, quen rồi!

          ĐI BỘ CŨNG ĐỘI MŨ BẢO HIỂM

          Trước khi có quy định cả nước ụp… nồi cơm điện lên đầu, ông Giáo không biết đến mũ là gì. Ông chuyên đội nón lá, lúc ở trại trâu cắt cỏ cũng như khi đi trên đường. Từ ngày có quy định mới, ông Giáo cũng tậu một chiếc mũ bảo hiểm.

          Không đi xe máy mà bác mua mũ bảo hiểm mần chi? Ông Giáo cười “Tui đội để khi đi trên đường đề phòng mấy thằng cu choai choai nó đua xe máy, nhỡ có đụng mình thì khỏi bị chấn thương sọ não!”. Đó là ông Giáo nói, còn bà Thành vợ ông thì bảo: “Ổng đội mũ để người khác khỏi chụp mũ ổng đấy!”.

          Không biết tin ai. Nhưng có điều này thì tin: Có lẽ Hồ Giáo là người anh hùng duy nhất trong cả nước mà không biết đi xe đạp (dĩ nhiên xe máy càng không biết).

          BÍ MẬT MỘT… CHUYỆN TÌNH

          Chuyện này đúng nửa thế kỷ sau mới được tiết lộ. Từ khi miền Nam im tiếng súng, ông đi một mạch, 32 năm sau mới có dịp quay trở lại Ba Vì. Và lần trở về này mới bật mí một chuyện mà ông Giáo không thể cất dấu mãi suốt gần nửa thế kỷ qua. Đó là mối tình đầu của một cô thiếu nữ đội 8 nông trường bò Ba Vì gần nửa thế kỷ trước với chàng trai chăn bò anh hùng mang tên Hồ Giáo.

          Bà Huệ chủ động tìm gặp khi nghe tin ông Giáo trở lại Ba Vì. Ông đã sắp tám mươi, còn bà ngấp nghé thất thập. “Anh chê em chứ không thì giờ đã con đàn cháu giống ở Ba Vì này rồi! Anh Giáo nhỉ?”. Bà Huệ nói vậy nhưng vẫn… bẽn lẽn. Ngày ấy bà yêu, yêu thầm trộm nhớ ông. Và đợi, sống một mình cô độc đợi chờ ông mãi đến bây giờ- gần nửa thế kỷ!

          “Nhưng kẹt nỗi, trong lý lịch của mình, tôi khai rằng đã có vợ ở miền Nam rồi!”. Đúng là Hồ Giáo đã có vợ trước khi tập kết, nhưng “người ấy” đợi ông đúng hai năm theo như giao ước của Hiệp định Giơ-ne-vơ. Không thấy ông trở về nên “lên xe hoa” lần nữa. Hồ Giáo đã “thủy chung” với người không biết đợi, trong khi “em Huệ xinh đẹp” kè kè bên mình thì lại… ngó lơ!

          Những cô thiếu nữ đội 8 của nông trường chăn bò Ba Vì ngày nào giờ đã thành bà. Riêng cô Huệ thì vẫn… một mình như xưa. “Thương Huệ quá!” Ông Giáo buột miệng chân thành!

          HỒ GIÁO UỐNG SỮA HỒ GIÁO

          Cũng trong chuyến về lại này, ông Giáo bắt gặp một quán sữa mang tên mình. Đó là một cái quán nhỏ cạnh ngã ba Hoà Lạc, treo tấm biển “Ở đây bán sữa Hồ Giáo”. Tò mò, ông dừng chân vào quán gọi một cốc sữa Hồ Giáo uống thử xem “sữa mình” có ngon không.

          Suốt đời gắn với trâu bò. Nhờ trâu bò mà hai lần ông được nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng. Gần 80 tuổi đầu, ông mới uống được một cốc sữa mang tên mình. Hình như ông xúc động, bàn tay run run  rút chiếc khăn tay đưa lên mặt.

          Chẳng biết buồn hay vui, chỉ thấy ông từ tốn, chậm rãi nuốt từng giọt sữa như uống cái thứ nước quí hiếm chi của... người ngoài hành tinh vậy.

          Cô chủ quán khoe rằng: 3 năm trước, tên quán của cháu là Nguyên Vũ, buôn bán ế ẩm nên chồng cháu bèn đổi thành Hồ Giáo và treo cái bảng này. Anh ấy bảo, ngày trước ở Ba Vì có một ông tên là Hồ Giáo, nuôi bò rất giỏi, và thành anh hùng, nổi tiếng cả vùng, cả nước, cả thế giới biết. Giờ không biết ông ấy đi đâu, sống hay chết, nhưng mình lấy tên để nhớ về ông cụ, và cũng để nhắc cho thế hệ trẻ sau này biết đến một thời ở vùng đất này có cái tên anh hùng Hồ Giáo. Chồng cháu hiện đang ở trên Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình, cách đây vài chục cây số. Trên đó anh ấy cũng mở một quán sữa mang tên Hồ Giáo!

          Ông cụ chẳng nói gì, chỉ ôm khư khư cốc sữa và ngồi im lắng nghe. Cô chủ quán huyên thuyên mà không hề biết ông cụ dáng người lọm khọm, tỏng teo đang ngồi trước mặt mình chính là anh hùng Hồ Giáo.

          HỒ GIÁO NHẬN PHONG BÌ

          Ông vừa được báo Văn Nghệ mời ra Hà Nội. Số là cái bút ký “Bài ca Mu ra” của nhà báo Trần Đăng viết về ông đạt giải ba. Thấy ông lết đôi dép lê và cặp cái… nón lá ra Hà Nội, đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Ngãi đang họp ngoài đó biết tin thương tình “tài trợ” cho ông ngủ nhờ khách sạn. Tối đó, dự lễ trao giải xong, một mạnh thường quân thần tượng ông hỏi tìm đến khách sạn thăm và dúi vào tay ông một phong bao “bác ra đột ngột quá, cháu không kịp mua chi làm quà, thôi gửi biếu bác mấy trăm, bác thích mua cái gì mua giúp cháu”.

          Khuya, ông Giáo móc phong bao ra đếm, giật thót mình bởi trong cái bì thư thật đẹp kia không có tiền mà chỉ có 3 tờ giấy gì… lạ lắm. Ông săm soi đem so với mấy tờ trăm nghìn bà vợ dúi cho trước khi đi nhưng thấy nó chẳng giống nhau. Hay là “thằng cha” kia chơi xỏ mình, nó bảo “biếu vài trăm” sao lại đưa mấy tờ giấy chi lạ hoắc kỳ cục rứa.

          Thấy ông Giáo dấm dúi, săm soi cái phong bao, người khách cùng phòng hỏi “chi rứa ông Giáo?”. Ông thật thà: Lúc nãy có chú cho cái phong bì bảo tiền, nhưng tiền không có mà hắn lại nhét cái thứ chi vào đây nè! Vị khách cùng phòng phá lên cười: Giời ơi là ông Giáo, đấy là đô la, là tiền thằng Mỹ! 3 tờ là ba trăm đô, bằng 5 triệu đồng đấy!

          Mô Phật, nghe nói miết mà bữa ni mới thấy, đô la là ri hả, ri hả? Ông chép miệng mãi rồi miết miết mấy ngón tay trên tờ đô la. 80 tuổi đời, suốt đời chăn bò với giữ trâu, hai lần thành anh hùng, lần đầu tiên ông cầm được trên tay 3 tờ đô la, tiền của… thằng Mỹ!

          Cũng may ông chưa nghi đó là mấy tờ truyền đơn phản động, rồi đem nộp báo Công an, gặp "thằng" tham lam nó cuỗm luôn thì tội cái thân ông Giáo anh hùng!

          ANH NHẪN KHÔNG PHẢI LÀ HỒ GIÁO

          Hiếm có nhân vật nào về người chăn bò được viết một cách đơn sơ, cảm động như hình tượng anh Nhẫn trong truyện ngắn “Cỏ non” của Hồ Phương. “Cỏ non” được đưa vào sách giáo khoa phổ thông và gần nửa thế kỷ qua, hết lớp học trò này đến lớp học trò khác đều được dạy và hiểu rằng nhân vật Nhẫn là nguyên mẫu của anh hùng Hồ Giáo.

          Bất ngờ, sau gần nửa thế kỷ, ông tác giả, Thiếu tướng nhà văn Hồ Phương trả lời trên báo Thể Thao & Văn hoá rằng: nhân vật Nhẫn không phải là… Hồ Giáo!

          Ông Phương bảo: đầu năm nay đột nhiên ông nhận được giấy mời của UBND tỉnh Quảng Ngãi mời vào tham gia một chương trình cầu truyền hình nhưng lại không cho biết nội dung chương trình là gì. Đọc đi đọc lại cái giấy mời, ông cứ thắc mắc không biết sao mình lại được họ mời. Từ tấm bé đến giờ ông đâu đã đến Quảng Ngãi, cũng không phải quan chức cấp cao gây dựng nên công trạng gì ở đó mà họ lại mời? Lấy làm lạ ông bèn gọi điện cho họ hỏi lý do thì được biết: người ta mời vì trong truyện ngắn “Cỏ non” xưa kia ông viết về anh hùng lao động Hồ Giáo, mà anh hùng Hồ Giáo là công dân tỉnh Quảng Ngãi!

          Ông Thiếu tướng nhà văn Hồ Phương giãy nảy: “Không! Truyện ngắn của tôi không phải viết về anh Hồ Giáo mà là viết về người chăn bò nói chung, không cụ thể về ai cả. Kính mong các đồng chí nhớ và thông cảm cho…”. Ông nói:Cỏ non” được thai nghén và ra đời trước khi Hồ Giáo được phong anh hùng 5 năm. Đặc biệt, “cho đến tận bây giờ người có tên là Hồ Giáo tôi còn chưa biết mặt, chưa gặp và tiếp xúc với anh ấy lần nào thì sao anh ta có thể “nhảy vào” truyện của tôi được”.

          Vậy mà biết bao thế hệ học trò, suốt nửa thế kỷ qua vẫn được dạy dỗ ê a “bài ca cỏ non” về anh hùng Hồ Giáo. Và cũng thật… kỳ lạ, gần nửa thế kỷ qua, ông Thiếu tướng nhà văn vẫn còn sống, nhưng đến hôm nay mới thấy ông đưa ra lời… cải chính?

          Khôi hài hơn: Ngay bản thân anh hùng Hồ Giáo, suốt gần nửa thế kỷ qua, cho đến tận bây giờ, đến ngày hôm nay, ông vẫn cứ đinh ninh rằng nhân vật Nhẫn trong “Cỏ non” kia chính là… mình!

 

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=124858

blinkbits BlinkList blogmarks co.mments connotea del.icio.us De.lirio.us digg Fark feedmelinks Furl LinkaGoGo Ma.gnolia NewsVine Netvouz RawSugar Reddit scuttle Shadows Simpy Smarking Spurl TailRank Wists YahooMyWeb StumbleUpon ecto
[1] Gửi Nhất

Entry này thú vị thật, nhiều thông tin và rất vui.
Cám ơn Nhất và chúc Nhất một cái Tết thật vui vẻ và ý nghĩa.

[góp ý]| Viết bởi Nguyên Hùng |18 Jan 2009, 13:47(IP: 115.74.166.51 Auth: No)

[2] @ Nguyên Hùng

Thanks! Chúc anh ăn tết vui vẻ!

[góp ý]| Viết bởi truongduynhat |18 Jan 2009, 15:28(IP: 123.26.43.12 Auth: Yes)

[3] còn phải họp

Trong đợt học tập chuyên đề Tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về thực hành tiết kiệm chống tham ô lãng phí quan liêu; trong hội trường có trên 200 học viên, bác ghi chép cẩn thận và lắng nghe kỹ nội dung của các bài giảng, bác học tư tưởng tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh còn tôi còn phải họp thêm về đạo đức, nhân cách sống của bác. Mỗi chúng chúng ta hãy học tập và làm theo đức tính lao động hết mình, đầy sáng tạo ấy của Bác Hai để cho cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn./.

Phan Tích

[góp ý]| Viết bởi NHĐ |19 Jan 2009, 01:23(IP: 64.9.235.3 Auth: No)

[4] Ai bảo chăn trâu là khổ?

"Ai bảo chăn trâu là khổ?
Không, chăn trâu sướng lắm chứ! Ðầu tôi đội nón mê như lọng tre. Tay cầm cành tre như roi ngựa, ngất nghểu ngồi trên mình trâu, tai nghe chim hót trong chòm cây, mắt trông bướm lượn trên đám cỏ. Trong khoảng trời xanh, lá biếc, tôi với con trâu thảnh thơi vui thú, tưởng không còn gì sung sướng cho bằng!"

Bạn có biết ai là tác giả đoạn quốc văn giáo khoa thư nầy không ?

-- 'trò Nguyễn Thiệu Lâu '...

[góp ý]| Viết bởi NHĐ |19 Jan 2009, 02:59(IP: 64.9.235.3 Auth: No)

[5] @ NHĐ

Cái này phải hỏi... Nói Hay Đừng!

[góp ý]| Viết bởi truongduynhat |19 Jan 2009, 09:27(IP: 123.26.86.91 Auth: No)

[6] Góp ý

Tui đọc bài viết của bạn một mạch, thật hay và cảm động về tấm gương AHLĐ Hồ Giáo, mặc dù trước đó tui đã từng đọc nhiều bài viết vui - buồn về AHLĐ Hồ Giáo. Có thể những điều bạn viết chưa thật sát nhưng đã khái quát về tấm gương có một không hai này. Tui cũng là người Quảng Ngãi nhưng thật ra cũng chưa có dịp trò chuyện với AHLĐ Hồ Giáo. Bài viết của bạn đã cho tui nhiều xúc cảm vì trên đời này AHLĐ Hồ Giáo là một trong những tấm gương sáng về phẩm chất đạo đức, mà tui và mọi người cùng học tập và tôn vinh. Chúc bạn có nhiều bài viết hay phản ảnh thực trạng xã hội.

[góp ý]| Viết bởi nghiaphuong |19 Jan 2009, 18:25(IP: 123.19.110.13 Auth: No)

[7] @ Nghiaphuong

Cảm ơn bạn đã đọc trang của Nhất. Chúc năm mới sức khỏe, may mắn. Trân trọng!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |19 Jan 2009, 19:52(IP: 123.26.61.2 Auth: No)

[8] @nghiaphuong

Ở Quảng ngãi Mộ đức, có ông Tú Đồng (1906) và ông Tú Châu(1917) ai cũng biết là những người Mác xít tiên phuông.
Tôi đến thăm ông thầy cũ, thầy Tú Châu - hồi 1981 tại Texas.
Ông cho tôi xem lá thư viết cho Thủ tướng PVĐ và nhờ Đại tá Hà văn Lâu ( Liên Hợp Quốc ) chuyển.
Xong thì dẫn đi thăm một anh cao-bồi, người mình. Anh nầy có vợ, và có vài đứa con đang tuổi đi học .
Anh đi ở mướn, đi chăn bò cho chủ người Mỹ ở một trại nuôi bò giống,(bán bê con),và vỗ béo bò thịt . Trại này nhỏ, chỉ độ vài trăm con.
Không thấy con cái của anh ở đấy, Tôi hỏi . Anh đáp:
Ông chủ trại bò, nuôi con cho tôi . Tôi nuôi bò cho ông chủ . Tụi nó ở thành phố, ở luôn trong nhà ông bà chủ . Tụi nó đi học … Mỗi tháng ổng đi chợ mua gạo, mua cá mắm cho tụi tôi …Chạy xe cả trăm cây số đem lên đây. Lâu lâu chở trẻ nhỏ về đây cho tụi tôi thăm đỡ nhớ .
… Khỏi trả lương tháng. Nhưng ổng chia phần tiền bán bò nghé mỗi tháng. Ổng bán chín con, tôi được một con. Ổng mở trương mục tên vợ tôi, tên tôi, tên hai đứa con riêng ra rồi bỏ tiền vô đó …tiết kiệm . Ổng nói:
Cuối năm, hai vợ chồng sẽ khai thuế lợi tức chung. Bây giờ mình đóng thuế, mai mốt già …Chính phủ cho lĩnh hưu .
Chừng nào mấy đứa nhỏ ‘ ra trường Đại học ‘ rồi hãy hay …Vợ chồng tôi, muốn gì thì muốn …Ổng hổng bắt ở đây luôn cả đời!
Tôi lại hỏi:
Ai bày cho anh …kiếm được cái ‘chóp’ (job) nầy ?
Ông thầy Tú Châu đây ..chớ ai!
Anh mời chúng tôi ở lại, anh cho ăn cơm tối với đủ món rau cải, mắm cá, y như nhà quê Mộ đức mình có cả thịt bê.

Trong bữa ăn, anh khoe tài :
Ông chủ là Bác sĩ Thú y. Từ ngày có tui, ổng khỏi lo đỡ lo bò chữa, bò đẻ. Ông khỏi lo bò mập bò ốm … bò thiếu cỏ mùa đông, bò đi lạc … Tui biểu ổng bày cho tôi đỡ đẻ , chích ngừa . Làm ráo !…Tui biểu ổng mua cọc sắt kẽm gai thiệt nhiều cho tui là được.
-- Chi vậy ?
-- Trước kia, ổng mướn mấy thằng mỹ Mễ, nó …làm biếng, mà ngu nữa hổng biết chận bò.
… Còn tui, tui mướn thêm vài thằng Mễ đóng cọc giăng dây …phân đồng cỏ nầy thành nhiều lô riêng. Tuần nầy … mình cho một lô cỏ nó nghỉ, mình bón phân tưới nước … Không cho bò vô gặm. Tuần sau đó nữa bò mới được thả vào … Thả bò …tràn lan như tụi nó … cỏ bị giẫm tùm lum, giập nát bấy đâu có được …
Mấy thằng Mỹ chủ các trại bò khác chạy ngang thấy …tưởng đâu mình là chủ trại bò nầy, xin vô học nghề tui đâu có cho !

Làm sao anh nói chuyện với tụi Mỹ được ?
Hổng được cũng phải được ! Năm năm trong nghề mà …Mình người Quảng nghĩa mà chú em !

Ông Hồ Giáo cũng cùng tuổi với ông anh nầy.
Ông nầy làm mướn cho một ông Bác sĩ Thú Y, làm kinh tế tư nhân. Dẫu có làm suốt đời cũng không được ai biết đến…
May ra, khi mấy đứa con của ông ‘ ra trường Đại học ‘ thì ông được vui hưởng cái ngày già.

Ông thầy Tú Châu qua đời đã hơn mười năm . Tôi không có cơ hội gặp lại ông ‘cao bồi Texas ‘ nầy nữa . Chả biết sống thác thể nào rồi.
Mỗi đọc chuyện ông Hồ Giáo nuôi trâu quê ta, tôi lại nhớ ông anh chăn bò quê người .

[góp ý]| Viết bởi NHĐ |20 Jan 2009, 06:41(IP: 64.9.235.3 Auth: No)

[9] [5]...?trò Lâu

Sơn Nam - Cụ Lâu - Thảo Hảo

[góp ý]| Viết bởi NHĐ |20 Jan 2009, 08:23(IP: 64.9.235.3 Auth: No)

[10] Câu Đối Chúc Tết TDN

Câu đối chúc tết truongduynhat:
Bút Duy Nhất Độc Nhất Vô Nhị
Tâm Vô Nhị Bất Nhị Duy Nhất

__________
Nhân dịp Nguyên Đán có câu đối viết tặng TDN. Một mùa xuân Bình An và Thịnh Vượng nhé!
thuannghia

[góp ý]| Viết bởi thuannghia |20 Jan 2009, 18:23(IP: 91.5.217.58 Auth: No)

[11] @ Thuận Nghĩa

Cảm ơn món quà đặc biệt từ anh. Kính chúc anh năm mới sức khỏe, hạnh phúc và may mắn. Trân trọng!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |20 Jan 2009, 22:20(IP: 123.26.66.129 Auth: No)

[12] haha

toi xin bau ong "nhat" lam truong ban tu tuong van hoa trung uong

[góp ý]| Viết bởi phongpho |21 Jan 2009, 02:31(IP: 123.24.170.191 Auth: No)

[13] haha

thưa anh nhất tôi rât thích những chuyện của anh,châm biếm ,tinh tế,hóm hỉnh...tôi chỉ xin gop một câu ntn,....(khi nào tôi còn sống thì tôi còn thở...) chúc anh ăn tết cho xong cái tết.

[góp ý]| Viết bởi phongpho |21 Jan 2009, 02:41(IP: 123.24.170.191 Auth: No)

[14] @ Phongpho

Câu chúc của bạn... kinh quá! Chúc bạn vui khoẻ, may mắn. Trân trọng!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |21 Jan 2009, 08:34(IP: 123.26.34.244 Auth: No)

[15] gưi TDN

Chúc mừng năm mới nhé!

[góp ý]| Viết bởi nguyenquanglap |25 Jan 2009, 21:55(IP: 222.252.119.76 Auth: No)

[16] @ Nguyễn Quang Lập

Cảm ơn anh. Chúc anh và gia đình ăn Tết vui vẻ. Quảng Bình buồn đau quá, ngày ba mươi chết 40 chục người. Tại sao tang tóc lại cứ đổ xuống các vùng quê nghèo khổ nhỉ?

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |25 Jan 2009, 22:01(IP: 123.26.62.108 Auth: No)

[17] Cảm ơn Trương Duy nhất

Năm mới, tết con trâu. Đọc truyện anh hùng Hồ Giáo của Trương Duy Nhất. Thật thú vị chắc là năm nay sẽ gặp nhiều may mắn lắm đây. Đọc truyện bao hình ẩnh của ngày xưa cứ như cuốn phim cũ chiếu lại trong tâm thức tôi.Nhgoài đời nhiều người cho đó là" thời kỳ hào hùng" Tôi nghĩ đó là thời kỳ đau thương của đất nước chẳng biết có đúng không với ai đó ....Cảm ơn Duy Nhất nhiều lắm.

[góp ý]| Viết bởi huydang41bg |27 Jan 2009, 09:51(IP: 123.17.211.171 Auth: No)

[18] Thân con trâu!

Mấy hôm vừa rồi bận chuẩn bị tết khổ quá...chăn bò,nên chưa kịp đọc bài này của bác.Đầu năm ngày rộng tháng dài mới có thời gian nghiền ngẫm thấy quá hay!Chẳng biết nói gì chỉ biết thở dài...tiếc cho thời gian( vàng bạc)của mình học về mô hình anh Hồ Giáo "đểu".Đến nửa thế kỷ qua thì tác giả của nó mới nói rằng đó là "đểu" thì chết mịa con nhà người ta rồi còn gì! Ối ông Hồ Phương ơi là ông Hồ Phương!Có ai là tác giả của cái mô hình giống như của ông nữa không...?

[góp ý]| Viết bởi nghị gật |27 Jan 2009, 12:09(IP: 123.24.43.49 Auth: No)

[19] @ Huydang 41bg & Nghị gật

Chuyện Hồ Giáo khơi gợi nhiều điều để ngẫm. "Mô hình" này nhiều, nhiều lắm Nghị gật ạ. Chỉ có điều nhiều chuyện vẫn chôn chặt và... câm nín, chứ mấy khi được nói được viết ra!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |27 Jan 2009, 13:04(IP: 123.26.62.108 Auth: No)

[20] Nguyễn quang Vinh -Lao Động

Anh Hùng Cứu dân

[góp ý]| Viết bởi NHĐ |28 Jan 2009, 00:17(IP: 64.9.235.3 Auth: No)

[21] Bài vui

Bài vui thế mà không gửi báo Tết!

[góp ý]| Viết bởi Tran Dang |01 Feb 2009, 20:41(IP: 123.26.109.4 Auth: No)

[22] @ Trần Đăng

Tết nó chạy bài "Thời của miền Trung" rồi, nên nhường bài này cho Blog!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |02 Feb 2009, 14:12(IP: 123.26.89.54 Auth: No)

[23] hiểu lầm...

Nghe cái tiêu đề tôi cứ tưởng nói về đạo Hồ chứ , vậy thì sory vậy

[góp ý]| Viết bởi quangtri |19 Feb 2009, 17:17(IP: 222.253.179.24 Auth: No)

[24]

Hay! cám ơn các bài viết của Anh.

[góp ý]| Viết bởi Hoàng Nhị Sơn |25 Jun 2009, 02:12(IP: 222.254.77.70 Auth: No)

[25] Anh hung Le Van Tam

Lam gi co nguoi nao ten Le Van Tam.
Ong Tran Huy Lieu ong "phia " ra de " cong tac tu tuong " cho cac em.
Hoi nho hoc bai 'Le Van Tam" toi cung muon"tam xang day nguoi" dot chay....makhong biet dot cai gi, changle dot " hop tac xa"

[góp ý]| Viết bởi BS Bao Luong |07 Oct 2009, 23:59(IP: 75.139.239.175 Auth: No)

[26] @ BS Bao Luong

Tôi cũng có đọc những bài viết về việc này rồi. Cảm ơn bạn!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |08 Oct 2009, 07:58(IP: 123.26.74.179 Auth: No)

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)