Có cái nắng, có cái gió, có đôi chân trần, rồi con thú hoang, lời ru mặt trời, sao chưa có… chiếc gùi? Y Phôn giật mình thích thú- có cái gùi đấy, tác phẩm mới nhất hiện đang phối, Y Phôn viết tặng người chị ruột. Anh với tay lấy cây đàn ghi ta, kéo tôi nằm dài trên bãi cỏ và ném câu hát lên… gió trời:
Chị gùi tiếng hát/ Chị gùi lời khan ...
“Một mình lang thang trên núi đồi, tìm mặt trời và tìm lời ru ngàn đời…” Không biết tự bao giờ cứ mỗi bận buồn, thật buồn, lại nghêu ngao câu này và thèm cảm giác một mình lang thang…
Anh có vậy không? Cũng thế- Mắt chàng Y Phôn trông thật buồn, cái buồn của “con thú hoang” dõi về phía núi. Nhiều người bảo mắt Y Phôn giống mẹ. Còn với cha, anh bị hút bởi tiếng chiêng. 8 tuổi, Y Phôn đã đi theo tiếng chiêng của cha khắp các bản làng, buôn rẫy. Cha anh là nghệ nhân chỉnh chiêng nổi tiếng của vùng núi Buôn Mê này. Có lẽ từ đó, những tháng ngày rong chơi cùng tiếng chiêng đã hun đúc nên những ca từ “lời ru mặt trời” sau này.
Y Phôn bảo đúng ra là “tôi như con thú đi lang thang trong rừng sâu”, nhưng khi Y Moon hát lại hứng chí sửa thành “tôi như con thú hoang lang thang trong rừng sâu”. Nghe mãi thành quen, hóa ra lại… ép phê, và có vẻ “con thú hoang” nghe nó hợp với Y Phôn hơn.
“Đi tìm lời ru mặt trời” Y Phôn viết trong một lần nghe tin mẹ ốm. Chạy về thăm thì mẹ đang trong rẫy. Một mình lang thang trên núi đồi tìm mẹ và bất chợt nghêu ngao “tôi như con chim lạc bay trên trời cao…”. Không biết rồi sẽ còn có được bài nào “thăng” đến thế? Khi viết cứ theo cảm xúc, ca từ cứ nhảy theo bước chân. Sau này, khi vào trường văn hóa nghệ thuật quân đội, nghe thầy đem “Đi tìm lời ru mặt trời” ra giảng, mổ xẻ phân tích nào ca từ, giai điệu, tiết tấu.. như một tác phẩm âm nhạc mẫu mực, mình mới ngỡ ngàng.
Viết “Đi tìm lời ru mặt trời” khi chưa vào trường nhạc. Giờ học trường nhạc rồi, nhưng chắc chẳng bao giờ viết được một “lời ru mặt trời” thứ hai. Hầu như tất cả những tác phẩm để đời, những “Đi tìm lời ru mặt trời, Chim phí bay về cội nguồn, Đôi chân trần”… những bài hát làm nên tên tuổi Y Phôn Kso đều được anh viết khi… chưa vào trường nhạc, khi chưa ra Thủ đô “chui” vào “lò nhạc” của trường đại học văn hóa nghệ thuật quân đội.
Nhiều người viết về Tây Nguyên. Tây Nguyên là cảm hứng và sự khát khao của biết bao những thế hệ nhạc sĩ, nhưng có lẽ chỉ hai người thành danh nhờ những bài hát về Tây Nguyên: Y Phôn Kso và Nguyễn Cường. Mỗi người có nét hay riêng, nhưng khó ai viết được những ca từ như Y Phôn, những ca từ của “con thú hoang”, của nắng của gió, của… mặt trời và lời ru ngàn đời.
Y Phôn bảo: Có những bài phải hát bằng tiếng Ê-đê mới “đã” và mới “thăng” được. Có những câu khi dịch ra tiếng Kinh nghe hơi chối. Y Phôn bảo vậy, nhưng tôi lại khoái, ví như “Hãy cho tôi một đứa con trai, hãy cho tôi một thằng đàn ông”. Cũng như tôi thích cái hình ảnh “con thú hoang lang thang trong rừng sâu” hơn là “con thú đi…”
Có cái nắng, có cái gió, có đôi chân trần, rồi con thú hoang, lời ru mặt trời, sao chưa có… chiếc gùi? Y Phôn giật mình thích thú- có cái gùi đấy, tác phẩm mới nhất hiện đang phối, Y Phôn viết tặng người chị ruột. Anh với tay lấy cây đàn ghi ta, kéo tôi nằm dài trên bãi cỏ và ném câu hát lên… gió trời:
Chị gùi tiếng hát
Chị gùi lời khan
Trên lưng thành lối mòn
Chiếc gùi bầu trời tuổi thơ.
Chị gùi tiếng khóc
Vội vàng lời ru
Chị gùi gió đỏ
Chị gùi nắng tươi
Đầu trần đội nắng
Đung đưa nghiêng chiều.
Chị gùi tiếng trống
Chị gùi tiếng chiêng
Chị gùi bến nước ngày xưa
Chị gùi nhà sàn đơn sơ để lại
Trên đường lên rẫy
Trên đường về buôn
Chị là tuổi xuân
Chị là trăng tròn
Gót mòn đôi chân chị gầy gòm.
Chị gùi tiếng gió
Chị gùi tiếng mưa
Chị gùi chiếc lá đỏ đơn sơ
Đợi chờ một bát cơm về chiều
Nghẹn ngào tiếng nói
Nghẹn ngào tiếng cười
Trên lưng chị cả đời
Chiếc gùi không nói
Ung dung mặt trời.
Không biết Y Moon, Y Zắc, hay ca sĩ nào sẽ “gùi” được “chiếc gùi” của Y Phôn Kso, như đã từng gùi những “đôi chân trần”, “lời ru mặt trời”, “Chim phí bay về cội nguồn”…?


Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=140044
Có cái nắng, có cái gió, có đôi chân trần, rồi con thú hoang, lời ru mặt trời, sao chưa có… chiếc gùi? Y Phôn giật mình thích thú- có cái gùi đấy, tác phẩm mới nhất hiện đang phối, Y Phôn viết tặng người chị ruột. Anh với tay lấy cây đàn ghi ta, kéo tôi nằm dài trên bãi cỏ và ném câu hát lên… gió trời:
Bản in
































That la 1 bai viet ..nham !!!!