Thấy cái tít “Chữ Tâm & nghiệp cầm bút” đã ngại không dám đọc. Bởi vốn xưa nay quá dị ứng với những bài viết, những kiểu hô hào về “Tâm- Tài” rồi “Tầm” tiếc chi chi đó… Vậy nhưng đọc rồi thấy thích. Bài viết trên trang Hiệu Minh blog.
Có điều tôi vẫn chẳng khoái cái tít.
CHỮ TÂM & NGHIỆP CẦM BÚT
· HIỆU MINH blog
Biết rồi, khổ lắm, nói mãi… Nhưng tôi vẫn muốn bàn về chữ “Tâm” của người cầm bút dưới góc độ… nghiệp dư.
Có dịp về thăm đất nước, tôi thường được bạn bè mời tới nhà chơi, ăn cơm cà, canh rau muống, ngồi mặt đất, nói chuyện trên trời.
Đất nước đã khá hơn, nội thất nhiều gia đình được trang trí đẹp. Có một bức tranh rất ưa chuộng ở Hà nội. Đó là chữ “tâm” trong khung kính, thường treo nơi trang trọng.
Chữ “tâm” ấy có cả ở nơi công sở, tại những nơi uy nghiêm. Tuy thế, chữ trên tường và trong trái tim có giống nhau lại là một câu chuyện khác.
Là người chuyên về IT, tôi đến với viết lách hoàn toàn mang tính nghiệp dư. Viết vài mẩu tin, gửi cho báo, họ động viên “anh viết nữa đi”, thế là tôi thành người cầm… bàn phím.
Rồi một người bạn xúi chơi weblog, tôi nghe theo, để bây giờ khổ, vui, mỏi gối, đau lưng, toét mắt vì… blog.
Blog Hiệu Minh không nổi tiếng như những anh chị đi trước, nhưng nhìn đồ thị với số hít tăng dần làm cho người viết như bị “ma xui, quỉ ám”. Vợ con cằn nhằn, bạn chê, người khen.
Đôi lúc muốn dừng lại để sống yên ổn. Lại mong, giá như không có internet, không nối mạng thì những người trăn trở với nhân gian đỡ khổ hơn nhiều. Tôi đã từ từ hiểu ra nghiệp chướng viết lách.
Một chị đã rắc rối với an ninh để rồi phải bỏ blog. Một giáo sư cũng vừa hứa sẽ “im lặng một cách đáng sợ” vì sợ liên lụy tới bạn bè. Anh TS nọ đã từ bỏ thế giới internet vì lý do “sức khỏe”.
Trong thế giới hỗn mang đầy cạm bẫy, thông tin nhiễu nhương, nhiều chuyện tưởng chừng không thể thành có thể. Ma và người đôi khi ngồi cạnh nhau mà không biết.
Nhiều anh chị nhà văn, nhà thơ, nhà báo đã qua những lớp sáng tác, trại viết hay dự những khóa đào tạo về viết lách. Họ biết thông điệp nào cần gửi cho độc giả. Ngôn từ, ý tứ đã được chuyên nghiệp hóa vì họ có tài.
Nghiệp dư như tôi nghĩ gì viết nấy. Thấy bất bình là muốn cầm bàn phím phang vào thế giới ảo hay ném con chuột vào đâu đó. Đọc tin về anh thanh niên đuổi cướp giữa Sài Gòn thì ước, giá như là nhạc sỹ, sẽ viết tặng anh bài ca anh hùng. Tài mọn nên chỉ còn hy vọng vào tâm.
Thế giới internet và blog đã làm nên thương hiệu viết cho hàng chục triệu người viết không chuyên. Chính họ đã góp phần cho thế giới phát triển. Thế giới ảo này không còn biên giới quốc gia, cấm kỵ, nhậy cảm bị phơi bày, viết lách không còn là thế giới riêng của giới cầm bút chuyên nghiệp.
Bài viết nào có “tâm” sẽ được bạn đọc đóng khung treo trong thế giới phẳng. “Tâm” được thể hiện qua cách người viết biết đặt mình vào vị trí người đọc “take the reader’s seat”.
Không giống thời bao cấp chỉ có vài tờ báo, người ta viết gì dân chúng cũng tin. Bạn đọc ngày nay không có nhiều thời gian, lại có biển thông tin để lựa chọn, giống như vào một shopping mall tràn ngập hàng hóa.
Internet giúp họ kiểm chứng sai đúng rất nhanh. Vì thế, “viết lấy được, nói lấy được” không thể sống trong lòng bạn đọc.
Ví dụ chuyện gần đây. Báo ta đang khen một doanh nhân thành đạt thì bỗng bên Úc lại đăng tin cáo buộc người này đã tham nhũng hàng triệu đô la gửi ở Thụy Sỹ.
Bạn đọc đồng ý rằng, một lần đăng bài như thế đã làm cho cả tờ báo lẫn người viết không còn đáng tin, dù bài đã bị bóc.
Một người bạn từng làm báo lâu năm thường tâm sự. Nếu người cầm bút biết đứng từ xa nhìn vào nhân loại, có cái nhìn bao dung của nhân loại, mới mong thoát khỏi ảnh hưởng của cảm tính cá nhân hay của một nhóm lợi ích.
Viết không khách quan khó tồn tại trong thế giới ngày nay. Bài viết nghiệp dư với cái tâm, dù sai chính tả, vẫn hơn ngôn từ chau chuốt nhưng trống rỗng, chứa đựng dối trá hay nhẫn tâm của kẻ có tài.
Tôi chợt nhớ câu chuyện trên internet về đại bàng và cơn bão mà tôi từng tâm sự.

Khi biết bão sắp đến, đại bàng tìm chỗ cao nhất để đợi gió đến. Khi gió gầm rú thì cũng là lúc đại bàng tung cánh bay cao. Nó đã dùng cơn bão để đưa đôi cánh đi xa hơn thay vì sợ hãi đợi giông tố như các loài chim khác. Có lẽ vì vậy đại bàng được phong là vua của các loài chim.
Người cầm bút cũng như con đại bàng trong bão tố. Lúc khó khăn nhất chính là lúc họ cần cho nhân loại nhất. Sẽ không ngoa nếu gọi họ là những “ông vua” cầm bút vì họ vừa có tri thức để vượt bão của đại bàng lại vừa có sức mạnh của “quyền lực thứ tư”.
Nhưng quyền lực vô biên ấy không sử dụng đúng mục đích thì đại bàng lại trở thành kẻ giết chóc man rợ trong lúc bão tố đã làm tan tác chim muông. Đó mới là điều đáng sợ của kẻ tài năng mà không để trái tim cùng nhịp đập với nhân loại.
Khi đó, để chữ “tâm” trang trọng trong khung ảnh trên bàn viết phỏng có ích gì. Câu Kiều “Thiện căn ở tại lòng ta / Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” của Nguyễn Du viết hơn 300 năm trước vẫn còn nguyên giá trị.
HM. 2-11-2009.
_______________
(Nguồn: Hiệu Minh blog)
Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=195381
Bản in































đôi khi bị chữ TIỀN chen vào, phá hỏng...!






Vào thế giới ảo mới biết đc bộ mặt thật của cuộc sống.