- Lại dọc đường gió bụi. Ôm vô-lăng lao xe ra đường. Đến đâu thì đến! Sẽ không thể trả lời cụ thể từng comment của bạn đọc.
« Trước | Sau»
ÔNG BƯỜNG & NHỮNG HUYỀN THOẠI… NHẬU!
truongduynhat | 09 Dec, 2009, 21:16 | bút ký- phóng sự | (6828 Reads)

Từ lâu, tôi đã nuôi ý định làm một “hành trình” tìm gặp lại những “nhân vật” một thời của mình. Không biết có làm được? Thôi thì được đến đâu hay đó. Nguyễn Bường là nhân vật đầu tiên tôi tìm lại.

          CHUYỆN CŨ:

          Ông Bường (Nguyễn Bường) thành “nhân vật” của tôi từ khoảng giữa năm 1995. Khi đó ông là Chủ tịch tỉnh Quảng Trị. Quảng Trị, tỉnh cực nghèo vốn chỉ quanh quẩn với 3 thứ đặc sản là nghĩa trang, gió Lào và cát trắng, bỗng chốc thành… hiện tượng! Tạo một cú sốc lớn khi hút được nguồn thu trên 500 tỷ. 500 tỷ, vào thời điểm 1995, với một địa phương thuộc khu vực miền Trung là điều không tưởng. Đến nay, sau gần 15 năm, mức thu của Quảng Trị vẫn chỉ nhỉnh hơn… nửa phần thời ông Bường.

          “Công lao” này khởi phát từ một ý tưởng “hỗ trợ và tạo giúp doanh nghiệp” của ông Bường. Đại khái là tạo thông thoáng, giảm phí tổn nhập khẩu để hút doanh nghiệp đưa hàng (chủ yếu là xe máy) qua cửa khẩu Lao Bảo. Nhưng rồi ông bị đánh. Cơ quan điều tra phát hiện ý tưởng và phương cách ông Bường thuộc dạng cướp cò, giúp doanh nghiệp “trốn thuế”, nói toẹt ra là sai luật, có thể khởi tố! Phó giám đốc Công an kiêm Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra gửi liên tiếp 2 bức thư cho Thủ tướng đòi khởi tố ông Bường.

          Vài mẩu tin trên báo. Rồi im ắng, chiều hướng chìm xuồng. Không báo nào nói năng, đụng chạm đến nữa. Nóng đầu, tôi ôm theo một bó hồ sơ phóng mô tô ra Quảng Trị. Hai ngày sau, Đại Đoàn Kết chạy ngay trang nhất loạt điều tra dài kỳ với cái tít mà tôi chắc rằng lúc đó chỉ Đại Đoàn Kết mới dám chơi: “Chủ tịch tỉnh Quảng Trị tiếp tay và bao che cho tham nhũng?”.

          Hình như hồi đó ít nghe “chỉ đạo, định hướng” tuyên truyền cụ thể từng vụ án đối với báo chí như bây giờ. Chỉ thấy bạn đọc tới tấp gửi thư động viên, khen ngợi. Mấy tuần sau, tôi dấn tiếp bằng việc cho đăng nguyên văn 2 bức thư của Phó giám đốc Công an kiêm Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra gửi Thủ tướng. Dư luận chấn động. Thời đó, báo chí nêu được thế là một hiện tượng!

          Cứ vài tuần, thấy nguội, lại tiếp một bài. Tôi nhớ, loạt bài về ông Bường kéo dài suốt hai năm. Cho mãi đến khi ông Phạm Thế Duyệt (khi đó là Thường trực Bộ Chính trị) ký quyết định cảnh cáo về mặt Đảng đối với ông Bường. Sau đó Thủ tướng cho ông “thôi chức” và điều chuyển ông ra Hà Nội, cho ngồi ghế Phó Chủ tịch hiệp hội Bảo hiểm Việt Nam đến lúc hưu.

          Khi đang “đánh” ông, một chiều ra Quảng Trị, tôi điện ai cũng tắt máy, người thì bận họp, vị bảo đau. Mấy thằng làm báo Quảng Trị bảo “ối dào, mấy ổng sợ liên lụy”. Tôi điện số máy Chủ tịch. Giọng ông Bường lộ vẻ… mừng: “Giời ơi, anh Nhất à? Mời lên phòng tôi!”. Tôi và Sơn (nhà văn Hoa Ngõ Hạnh) cưỡi con mô tô 450 phân phối lao bầm bầm vào tỉnh đường. Ông Bường xuống tận chân cầu thang đón. Phòng ông ở tầng hai. Tiếp chuyện và khui bia nhậu ngay tại phòng Chủ tịch hơn một tiếng đồng hồ. Khi tiễn, ông nắm chặt tay nói một câu mà tôi nhớ mãi đến giờ: “Anh bêu tôi cho cả nước biết. Sự nghiệp chính trị của tôi chắc đến chừ cũng… xong, đến đây là… vừa! Quyết định kỷ luật tôi chắc vài tuần nữa là ký. Nhưng không vì thế mà mỗi khi có dịp ghé Đông Hà, không điện tôi để anh em mình tiếp nhau vài cốc bia”.

          Câu này ám ảnh, đeo bám tôi mãi. Ông ra Hà Nội, tôi thì phận nghề lang thang dọc đường gió bụi. Trôi mãi đến khi ông nghỉ hưu 2 năm trời, tôi mới gõ cửa nhà ông.

          HUYỀN THOẠI NHẬU

          Mưa rả rích. 8 giờ sáng, dừng xe gõ cửa một căn biệt thự loại… xoàng!

          - Trương Duy Nhất đây. Anh khỏe không, nhớ em không?

          - Trời. Nhớ, nhớ chứ, sao quên được! Bia nhé?

          Không đợi tôi trả lời. Ông lôi trong góc nhà ra một thùng bia Sài Gòn đỏ. Một, hai, ba… Ông, tôi và Tuấn, Thành (báo Tiền Phong) mần ào ào một lúc hết hơn chục chai.

          - Giờ mới dám hỏi thật, thời đó anh có giận em không?

          - Giận chi, việc nhà báo các chú cứ mần. Nhiệm vụ cả! Mà thật ra cái lỗi là ở chỗ mình ngồi ghế Chủ tịch lâu quá, vô tình thành ra cản đường lên của người khác. Thế nên anh em họ… sốt ruột.

          Tôi buột miệng chê nhà ông cũ kỹ và phòng khách chật chội. Ông không phản ứng gì. Mỗi người trên tay một cốc bia, dẫn chúng tôi thăm quan một vòng tư dinh của ngài tỉnh trưởng về hưu. Gọi là biệt thự thì quả hơi xấu hổ. Nội thất quá xoàng, chả có “đồ chơi” gì đáng ngó.

          - Hỏi nhỏ anh, nghe nói bây giờ quan chức Tết nhất lễ lạt được nhiều bì… đô la lắm. Hồi nớ anh có… khá không?

          - Nói các chú tin không, chứ hồi nớ mần chi có đô như chừ. Được vài doanh nghiệp biết nghĩ thi thoảng chai rượu, gói quà, hoặc cái bì in ít… tiền Việt là cùng! Mà thôi, đừng nói chuyện đó nữa, hưu rồi, nói… nặng đầu.

          Ông khoát tay và vói chai bia khui bụp bụp- một phong cách rất Nguyễn Bường.

          - Trước cũng uống với anh vài trận, nhưng chưa thấy anh biểu diễn, chỉ nghe thôi. Nghe đồn đại rằng anh có cách khui bia rất độc, thậm chí không cần dùng tay. Thật không, hay người ta ác mồm đồn bậy?

          - Thật chứ đồn chi!

          Ông vừa nói vừa dang hai tay tì lên bàn, cúi xuống ngậm chai bia. Một tiếng bục nhẹ êm trong miệng. Thư thả nhả cái nắp ken xuống bàn, rồi ngửa cổ. Chai bia dốc ngược ực ực được mấy tiếng là sạch. Rồi vẫn hạ cái chai bia đã uống cạn xuống bằng miệng. Tất cả mọi công đoạn không hề dùng tay.

          Mấy thằng trố mắt nhìn, thán phục. Ông khà một tiếng nghe như tiếng bia chạy tọt trong cổ, rồi khoe rằng: Bia nhằm nhò chi, rượu tôi cũng chơi cả chai kiểu đó. Mở nắp chai bằng miệng, tu một hơi cạn sạch chai, Lúa Mới hoặc Vodka 40 độ, chứ thứ rượu gạo nhàn nhạt nhà mình chẳng thấm chi, chỉ tổ nhạt mồm. Hồi đó, qua tới bên Liên Xô, tôi uống rượu được họ thưởng cho tủ lạnh Saratop khiêng về đấy!

          - Qua Liên Xô anh cũng uống nguyên chai bằng miệng à?

          - Đúng rồi. Uống thế chứ. Tớ uống rượu là có… thương hiệu đấy!

          Câu này không ngoa. Chỉ có điều khi đương chức Chủ tịch, thi thoảng có dịp, ông lẳng lặng biểu diễn. Hưu rồi ông mới khoe! Chuyện nhậu của ông lắm huyền thoại từ khi còn đương chức. Nhiều chuyện, nhiều huyền thoại thực thực hư hư, kỳ thú đến mức, thú thật không thể viết hết lên… blog được! Có đứa còn đinh ninh với tôi rằng: nhiều khi ông nhạt mồm tu một hơi cạn mấy chai… nước mắm!

          Ông kể lần trên tàu ra Côn Đảo, thấy gã lái tàu lúc nào cũng kè kè một can rượu trắng, ông đánh tiếng làm quen:

          - Này, ông uống rượu khá lắm hả?

          - Trên đời này, tôi uống rượu chưa thua ai- Nói rồi, chợt lão khựng lại: Ừ, chỉ nghe đồn ngoài miền Trung có ông Bường Chủ tịch tỉnh Quảng Trị uống dữ lắm, nhưng chưa có dịp đọ!

          - Đây, ông Bường đang ngồi trước mặt lão đấy- Tay nhân viên trong đoàn không nín cười được và buột miệng chỉ ông Bường.

          Thế là 2 người ôm can rượu. Khi túc tắc, lúc ào ào. Can rượu trơ đáy cũng là lúc tàu cặp bến. Gã chủ tàu chỉ còn đủ sức để… chắp tay vái ông Bường, miệng lầm bầm được vài câu “sư phụ… sư phụ!”.

          Bụp bụp, thêm mấy chai nữa. Đoạn ông mở tủ, lôi ra một tờ giấy vàng ố khoe: Đây là thư của một “thằng” đại tá tình báo Mỹ. Trong một lần tiếp rượu ngoại giao, thấy tay này uống được, ông trộn lẫn bia-rượu-côca và… đấu. Được vài lít rượu trắng, mấy lon côca với 2 thùng bia, thế là hắn gục tại chỗ. Về nước, hắn viết thư khen tôi rằng “uống khắp thế giới chưa gặp ai như ông Bường Quảng Trị Việt Nam”. Ông bảo: cách uống “tiêu diệt” (chữ của ông Bường) đối thủ nhanh nhất là trộn lẫn rượu với bia, thêm tí côca nữa thì… xong phim!

          Mình phải luyện đấy, không luyện thì cố lắm cũng nuốt không trôi một cốc hỗn hợp rượu-bia-côca này- Ông kể, như say sưa với những “chiến tích” đã thành huyền thoại Nguyễn Bường.

          - Giờ đô anh cỡ bao nhiêu?

          - Bia thì chỉ… ngứa miệng. Rượu trắng loại Lúa Mới, Vodka thì chừng… vài lít- Ông cười vẻ bí hiểm!

          - Thế theo anh, nước Việt mình bây giờ được mấy người uống có… thương hiệu như Nguyễn Bường?

          - Khoảng 3 người. Ngoài tôi ra, được 2 vị nữa, đó là tay chi đó Chủ tịch thị xã Cửa Lò (Nghệ An) và Trung tướng anh hùng quân đội Phạm Tuân!

          - Ít thế à?

          - Thế mấy chú tưởng dễ uống rượu mà thành thương hiệu như Nguyễn Bường lắm sao? Vô vô, trăm phần trăm nhé!

          Nói rồi, ông cụng ly chào côm cốp, ực một hơi cạn cốc.

          11 giờ 30. Tiễn ra cổng, ông vỗ mãi vai tôi rồi ôm chặt: “Khi nào công tác Quảng Trị nhớ ghé anh nhé. Không chi, ghé nhậu chơi thôi!”.

          Ông vừa nói vừa cười. Nụ cười hiền, mộc và quê như một gã nông dân. Nhìn tướng ông, khó ai dám nghĩ đây lại là vị tỉnh trưởng vang tiếng một thời. Thời Quảng Trị thành hiện tượng, thời để thiên hạ cả nước nhớ và nhắc đến 2 chữ Quảng Trị nhiều nhất.

Trackback URL: http://www.vnweblogs.com/trackback.php?id=202742

blinkbits BlinkList blogmarks co.mments connotea del.icio.us De.lirio.us digg Fark feedmelinks Furl LinkaGoGo Ma.gnolia NewsVine Netvouz RawSugar Reddit scuttle Shadows Simpy Smarking Spurl TailRank Wists YahooMyWeb StumbleUpon ecto
[1]

Tem!!!!!!!!!!!!!!!!!!

[góp ý]| Viết bởi nvt |09 Dec 2009, 22:02(IP: 123.24.22.214 Auth: No)

[2] @ NVT

Thanks. Nhanh the! Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Truong Duy Nhat |09 Dec 2009, 22:07(IP: 123.26.10.218 Auth: No)

[3] góp ý

"Đến nay, sau gần 15 năm, mức thu của Quảng Trị vẫn chỉ nhỉnh hơn… nửa phần thời ông Bường"
Vậy là phải.

[góp ý]| Viết bởi mocchau |09 Dec 2009, 22:11(IP: 113.23.19.214 Auth: No)

[4]

Lão Bường xứng đáng là anh hùng, là đại nhân, không phải chuyện uống rượu mà là chuyện đối nhân xử thế...
Ông ấy à, ông là nhớ dai thù lâu, ông cấm cửa, hehehe

[góp ý]| Viết bởi Văn Công Hùng |09 Dec 2009, 22:14(IP: 123.19.239.51 Auth: No)

[5]

Trời!Sao tui lại tem trúng can rượu thế này!

[góp ý]| Viết bởi nvt |09 Dec 2009, 22:21(IP: 123.24.22.214 Auth: No)

[6]

Nguyễn Bường Chủ tịch rượu, Phạm Văn Thìn (Cửa Lò) Tổng thư ký... he he
Uống với lão Bường ghét nhất là "trăm phần trăm" trường kỳ. Trăm phần trăm bia thì vớt đá ra...

Tớ đã thi với Phạm Tuân, uống nhanh Tuân thắng, uống chậm tớ thắng... Ông Thìn thì uống với nhau luôn, hai tay hai cốc.

[góp ý]| Viết bởi nttnew |09 Dec 2009, 22:27(IP: 222.254.231.178 Auth: No)

[7] @ mocchau

Vâng, sau gần 15 năm, tổng thu của Quảng Trị bây giờ chỉ nhỉnh hơn... nửa phần nguồn thu thời ông Bường. Sự thật vậy đấy! Đến giờ ngẫm lại mới thấy ông Bường quá giỏi. Thời ông Bường là thời Quảng Trị giàu nhất. Nhưng ông Bường "chết" cũng vì ông giỏi, ông... đi trước thiên hạ! Chính trị nhiều khi khốn ở điểm này!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |09 Dec 2009, 22:39(IP: 123.26.10.218 Auth: No)

[8] @ Văn Công tiên sinh

Vâng. Nhiều cha thù dai lắm, không được như ông Bường!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |09 Dec 2009, 22:41(IP: 123.26.10.218 Auth: No)

[9] @ NVT

Tem trúng can rượu sướng quá rồi, kêu Giời chi nữa! Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |09 Dec 2009, 22:43(IP: 123.26.10.218 Auth: No)

[10] @ Nguyễn Trọng Tạo

Em biết, và có nghe anh quen thân với ông Chủ tịch Cửa Lò. Nay nghe anh kể chuyện đấu rượu với Phạm Tuân nữa. Đọc cái còm của anh em cười rung bụng.
Ngồi với ông Bường, bia rượu chi cũng phải ực cái trăm phần trăm, không được phép túc tắc. Răng ông Bường chưa kết nạp Nguyễn Trọng Tạo vô cho thành bộ tứ "huyền thoại nhậu" Việt Nam hè?

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |09 Dec 2009, 22:51(IP: 123.26.10.218 Auth: No)

[11]

qx tui không hiểu, sao ông Bường giúp cho Quảng Trị năm 1995 có tổng thu cao mà anh Nhất và báo Đại Đoàn Kết lại viết bài đem ổng ra trong suốt 2 năm trời. Theo tui nhớ là từ 1990 trở đi thì VN có hơi thông thoáng rồi, việc cán bộ địa phương nhiều khi có những chiêu táo bạo để vực địa phương mình khỏi đói nghèo là tốt cho cái chung thôi.

[góp ý]| Viết bởi qx |09 Dec 2009, 23:15(IP: 66.161.82.230 Auth: No)

[12] @ QX

Luat phap minh nhieu khi dung sai nhap nhang. Vi the nhieu vi chet cung boi diem nay!

[góp ý]| Viết bởi Truong Duy Nhat |09 Dec 2009, 23:20(IP: 123.26.10.218 Auth: No)

[13]

Luật pháp cũng chẳng đến nỗi nhập nhằng lắm đâu,chẳng qua ở mình người ta không cần quan tâm tới việc anh làm được những gì mà chỉ chăm chăm tìm khe hở để đá nhau thôi.
Cũng chính vì thế mà cán bộ lãnh đạo ông nào cũng thu thu giữ miếng,có thực tài cũng vẫn chẳng dám mang ra thi thố.
Ông Bường được như thế đã là may mắn hơn nhiều người rồi.

[góp ý]| Viết bởi Thuận |10 Dec 2009, 00:04(IP: 117.0.193.232 Auth: No)

[14] @ Trương Duy Nhất

Nếu đúng như những gì anh đã viết, thì ông Bường với tài năng và đức tính nhân hậu như vậy thì làm Chủ Tịch tỉnh là quá thấp. Lẽ ra ông ta phải làm ... Chủ tịch nước mới xứng đáng. Không cần biết ông ta đã làm gì, chỉ cần dưới sự lãnh đạo của ông ta mang lại giàu mạnh cho tỉnh nhà thì ông ta đã làm tròn bổn phận của người lãnh đạo, xứng đáng với những gì nhân dân đã ủy thác cho ông.
Thế nhưng sự nghiệp của ông ta đã bị tiêu hủy dưới ngòi bút của anh, một lầm lỗi đáng tiếc nhưng vẫn thường xảy ra trong cuộc đời. Cho nên trong những comment trước tôi đã có viết "một sai lầm nhỏ cũng có thể tàn hại cả một đời người", chức vụ càng cao thì sai lầm càng nguy hại đến bá tánh.
Dù sao thì anh cũng đã hiểu và nhận ra được sai lầm của mình, tuy đã quá muộn nhưng còn hơn không. Trường hợp của nhà báo Trương Duy Nhất giống hệt như trường hợp của nhiếp ảnh gia Eddie Adams. Ông Eddie đã khóc trước quan tài của General Nguyen Ngoc Loan với lòng hối hận tột cùng.
Anh dám viết thật những sai lầm của mình trong đời, chứng minh anh là một người tốt, anh Nhất ạ!

[góp ý]| Viết bởi Hai Lúa |10 Dec 2009, 04:44(IP: 65.160.229.33 Auth: No)

[15]

Chuyện NTTNew uống rượu bên DC thì HM đã chứng kiến. Bác ấy làm cả chai Gautier mà chả làm sao. Vẫn thơ phú ào ào.

Không ngạc nhiên nếu ổng đấu với Nguyễn Bường và Phạm Tuân, bất phân thắng bại.

Khi khách thơ Việt tới Washington DC

Entry của anh Nhất...rất men. Đọc nhẹ cả người. Thỉnh thoảng anh nên làm vài bài thế này.

[góp ý]| Viết bởi Hiệu Minh |10 Dec 2009, 06:16(IP: 192.86.100.36 Auth: No)

[16]

Nhân tài như lá mùa thu!
Sắp rụng... rụng hết... đông về!
Bao đời vẫn thế!

[góp ý]| Viết bởi phuocbeo |10 Dec 2009, 08:05(IP: 123.26.75.216 Auth: No)

[17] @ Thuận

Vâng. Khi hưu rồi, ông Bường mới dám nói rất thật điều này: "lỗi là ở chỗ mình ngồi ghế Chủ tịch lâu quá, vô tình thành ra cản đường lên của người khác. Thế nên anh em họ… sốt ruột". Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 08:23(IP: 123.26.17.41 Auth: No)

[18] @ Hai Lúa

Bạn "diễn" sự việc theo hướng... to chuyện quá!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 08:24(IP: 123.26.17.41 Auth: No)

[19] @ Hiệu Minh

-Vâng. Tôi cũng nghĩ như anh. Thi thoảng chơi vài bài nhè nhẹ vầy cho hạ nhiệt trang blog!
-Nguyễn Trọng Tạo uống thế nên mần thơ mới hay được. Không biết anh đã nghe câu này của anh Tạo, một câu rất men: Nếu tay nhà thơ nào không biết uống rượu thì phải xem lại cái họ viết ra có phải là thơ không?
Hi hi. Tất nhiên, uống rượu theo chuẩn Nguyễn Trọng Tạo thì nước Nam này chắc chỉ được vài... nhà thơ!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 08:30(IP: 123.26.17.41 Auth: No)

[20] @ Phuocbeo

Zeng zẻ quá!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 08:32(IP: 123.26.17.41 Auth: No)

[21] 123

Hì ! ông Nhất viết bài đánh te tua ông Bường mà dám "bén mảng" tới nhà ông Bường đã là ghê gớm, nhưng lại thấy ông Bường ra đón tiếp ông Nhất như thế lại càng "dễ sợ" hơn !. Người Ba Tàu có câu đại khái: "Chọc giận người ta mà người ta không giận nếu không phải là người độ lượng thì sẽ là người thâm hiểm". Và tôi nghĩ ông Bường là người thứ nhất. Thế mới là người quân tử !

[góp ý]| Viết bởi 123 |10 Dec 2009, 09:26(IP: 123.19.229.35 Auth: No)

[22] @ 123

Đúng. Ông Bường đáng bậc quân tử. Chứ nếu "thâm hiểm", chắc chi ổng đã "chết" như thế!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 09:49(IP: 123.26.17.41 Auth: No)

[23]

Quái kiệt......

[góp ý]| Viết bởi Tuan Phan |10 Dec 2009, 10:11(IP: 222.254.227.88 Auth: No)

[24] @ Tuan Phan

Ấy là chỉ viết tí tẹo thôi. Nhiều chuyện đã trở nên... huyền thoại, chỉ có ở Nguyễn Bường. Nhưng hổng dám viết. Ngồi nhậu chơi thì kể được. Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 10:17(IP: 123.26.17.41 Auth: No)

[25] góp ý

Nói liều một tí:
Anh hùng của chúng ta phải bắt đầu từ một hành động liều lĩnh.
Còn những thắng lợi không thể thiếu được những con người tưởng như là "dở hơi"

[góp ý]| Viết bởi mocchau |10 Dec 2009, 10:18(IP: 113.23.19.214 Auth: No)

[26] góp ý

Nhìn ảnh bác thấy trĩu buồn.Trên bàn chỉ thấy bia và cốc.

[góp ý]| Viết bởi mocchau |10 Dec 2009, 10:28(IP: 113.23.19.214 Auth: No)

[27] @ mocchau

-Nói liều nhưng trúng!
-Khi nhậu trông hào hứng lắm. Nhưng không hiểu sao chụp vào ảnh cứ thấy mặt ông buồn buồn. Hình như ông là tạng không "ăn" ảnh!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 10:32(IP: 123.26.17.41 Auth: No)

[28]

Anh Nhất à,
Có khi nào khi còn đương chức Bác Bường ra những quyết định ấy trong lúc đang say xỉn hay không nhỉ ?
Trong các di chứng của chứng nghiện rượu, sách vở y văn có ghi rằng: những người mắc chứng nghiện rượu sẽ không thể làm chủ được hành vi và lời nói của mình ngay cả lúc tỉnh táo hoặc chưa uống rượu, thường có khuynh hướng bốc đồng và quyết đoán theo kiểu...nghĩa khí, trong chiến tranh đây là một lợi thế nhưng trong thời bình thì quả là điều nguy hiểm, nhất là khi ở những vị trí lãnh đạo cấp cao
Tất nhiên những điều Bác Bường đã làm một thời đem lại sự cải thiện đời sống cho tỉnh nhà, nhưng bây giờ ai ai cũng thấy rằng vấn nạn xe máy tràn ngập đường phố đang là bài toán nhức nhối của các đô thị và cả nước

[góp ý]| Viết bởi Bs.Tản |10 Dec 2009, 10:56(IP: 125.212.211.146 Auth: No)

[29] @ Bác sĩ Tản

Cái đấy thì tôi chịu! Hi hi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 11:10(IP: 123.26.0.86 Auth: No)

[30]

Bs. Tản và nhà báo Nhất cho tui nói leo chút xíu. Việc ông Bường cho nhập xe tui thấy lợi chứ không có cái hại nào hết.

1. Xe nhập giúp làm phương tiện, như xe thồ chẳng hạn, chí ít về mặt hỗ trợ lao động.
2. Phát triển thương mại. Xe nhập kéo theo bán xăng, sửa xe, bảo hành, vv ...
3. Xe nhập một ngàn lần trong sạch hơn rác nhập mà mãi đến hôm nay, nhà nước vẫn không ngăn hoặc không ngăn nổi rác hóa chất, rác máy móc cũ nhập ào ạt. So với trình độ kiến thức "nhập", ông Bường là bảnh nhất.
4. Dù ông Bường có nhập xe hay không, VN hôm nay vẫn ùn tắc xe vì nhiều lẽ; một trong các lẽ là trình độ phát triển đô thị quá kém của nhà nước; lẽ thứ hai là trình độ về qui hoạch, phân phối dân cư quá tệ cũng của nhà nước (trình độ xã hội học không có ?); lẽ thứ ba là loài người ở VN tiến hóa hơn, họ cần công cụ sản xuất, lao động, giao thông, vv... xe từ Thái qua Cambodia nếu không qua từ Lao Bảo của ông Bường.

Cám ơn Bs. Tản anh nhà báo Nhất.

[góp ý]| Viết bởi qx |10 Dec 2009, 11:20(IP: 69.234.197.205 Auth: No)

[31] @ Bác QX

Bác nói có lý quá, Học trò xin được...tắt đài luôn ạ

[góp ý]| Viết bởi Bs.Tản |10 Dec 2009, 11:29(IP: 125.212.211.146 Auth: No)

[32] @ Bs Tản

Không dám, không dám. Nói "tắt đài" nghe kinh quá.

[góp ý]| Viết bởi qx |10 Dec 2009, 13:28(IP: 69.234.197.205 Auth: No)

[33]

BS.TẢN lại có việc mần. Các bác các chú lại thi nhau uống rượu cật lực, trữ thuốc chữa bệnh gan trước đi BS.Tản nhớ. Xong nhớ chia đại ca Nhất % hoa hồng đầm đậm nha, công PR
Em thì 1 xị là quay mẹ nó ra sàn nhà rồi, không làm to được là vì thế. Có bữa được dăm li đã chống ... đầu vào tường mà lần về nhà. Ặc ặc

[góp ý]| Viết bởi g |10 Dec 2009, 16:17(IP: 123.21.44.225 Auth: No)

[34]

Nhất ơi!
cái bài viết vui của Nhất về hai vợ chồng Nhà Thơ thích đọc thơ hồi ấy em để ở phần nào trong Blog của em mà anh tìm mãi không thấy. Đang tập hợp tư liệu "Oánh" Lão VCH nên rất cần bài này của Nhất.
Nếu nhớ gửi cho anh cái đường link nhé
Cảm ơn
TN

[góp ý]| Viết bởi thuannghia |10 Dec 2009, 17:33(IP: 85.176.98.233 Auth: No)

[35] Nhan Cach

Cam on Nhat da cho anh nguyen mau mot nhat vat de anh bien no thanh mot truyen ngan.
Day la mot con nguoi co Nhan Cach. Uoc gi trong hang ngu lanh dao co nhieu nguoi nhu vay.
Than men
Tran Ngoc Tuan

[góp ý]| Viết bởi tranngoctuan |10 Dec 2009, 17:37(IP: 77.48.51.114 Auth: No)

[36] @ Thuận Nghĩa

Lỗi do trang chủ Vnweblogs chặn hết robot tìm kiếm của google nên rất khó tìm bài.
Nó ở đây anh ạ:
Nhà thơ.

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 17:46(IP: 123.26.5.237 Auth: No)

[37] @ Trần Ngọc Tuấn

Hi hi. Nhân vật này... tiểu thuyết được ý chứ!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 17:47(IP: 123.26.5.237 Auth: No)

[38]

Xe máy và nhậu: các tác nhân của tai nạn giao thông. Hai thứ ấy đều có gắn bó chắt chẽ đến ông Bường (ít nhất là trong bài viết của anh Nhất), hay nhỉ.

Chỉ lấy làm lạ là cho đến nay vẫn không thấy ai phạt đi xe máy khi uống bia, rượu cho dù biết bao nhiêu xe máy vẫn lù lù dựng trước quán nhậu.

Có lẽ là các chú cảnh sát cũng bận nhậu rồi, ai rảnh mà phạt?

[góp ý]| Viết bởi TXT |10 Dec 2009, 19:46(IP: 117.2.12.34 Auth: No)

[39] @ TXT

-Việc nhập xe máy là quyền ở Thủ tướng. Ông Bường hay bất cứ một tỉnh trưởng nào không có quyền cho nhập hay không.
-Dân Việt mình đi xe máy đông như quân Nguyên, nhậu cũng đông như quân Nguyên, cảnh sát đâu mà đủ để phạt?

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |10 Dec 2009, 20:30(IP: 123.26.78.125 Auth: No)

[40] @Văn hóa ...nhậu

-Phải nói VN mình ..."nhậu nhẹt" dữ quá. Quán nhậu cũng..."quá tải" nên bệnh viện...cũng "quá tải" luôn,2 bệnh nhân nằm chung một giường hậu phẫu...giờ nghe nói c̀on tăng lên.-Dọc theo một con đường ngắn quê nhà BL đếm có hơn chục quán nhậu bình dân,chưa kể làng nướng,nhà hàng...hình như các quan chức được ...lại quả nhiều,phần chính sang ...Thụy sỹ,phần lẻ..ở các quán nhậu.Bên này người ta kháo nhau "Việt nam là thiên đường ăn chơi" không sai.
-BL thấy chính phủ hay cấm này nọ...sao không cấm ..nhậu,vừa phí thời gian,vừa hại sức khoẻ.Chỉ cho nhậu ngày cuối tuần thôi.

[góp ý]| Viết bởi Bảo Lương |11 Dec 2009, 12:28(IP: 24.180.62.152 Auth: No)

[41] @ Bảo Lương

-Đúng bạn ạ. Chẳng thấy đâu quán nhậu nhiều như Việt Nam mình. Việt Nam quán nhậu nhiều nhất thế giới!
-Bệnh viên 3 người nằm chung giường chứ không phải 2. Đặc biệt nhiều nơi như bệnh viện K ở Hà Nội, TP HCM... thì hành lang, cầu thang bệnh viện cũng nằm la liệt không còn chỗ đi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |11 Dec 2009, 13:45(IP: 123.26.79.22 Auth: No)

[42]

Có nhậu mới có phi vụ "làm ăn",không nhậu không làm "ăn được".Cái nước mình nó thế!

[góp ý]| Viết bởi nvt |11 Dec 2009, 21:24(IP: 123.24.26.226 Auth: No)

[43]

Khi ông đang là chủ tịch, ông ra HN, gọi tôi liền. Bên kia đầu giây ông giả giọng là giọng con gái...
Lần khác ông giả vờ là sinh viên mới ra trường, nhờ tôi coi có việc chi Hà Nội, xin giúp...
Tôi nhận ra giọng ông qua điện thoại, cười chảy nước mắt. Tui là cái thằng chi, mà được ông chọc vui vậy. Ít ai có được cái tình cảm đó của ông!

Bây giờ mấy thằng ít tuổi, ti toe mới lên chức, gặp mình cái giơ tay bắt, cái tay cũng hờ hơ, mặt thì nhìn chỗ khác, nghênh nghênh, nói như Nam Cao: ngó cái "mặt không thể chơi được" rồi! Gọi đi uống bia kêu bận việc, lần sau cho nghỉ.

Tui đã có dịp tráng mẹng với ổng chai black đen một lít với một thùng ken! Giơ ly là "ực" gọn lỏn... Lái xe riêng của ổng, ngồi uống lavi!

Lâu không gặp, không nghe ai nói về ông, cũng không biết ông ở mô!
Vô trang anh NHất. Nghe nói tới ông Bường, đoán là ổng, thì đúng là ổng thật!
Một con người thật như đếm, không che đậy một đường nói một nẻo bao giờ. Thật như uống rượu, uống bia.
Hiếm có!
Cám ơn anh NHất!
BảyThi

[góp ý]| Viết bởi bảythi |11 Dec 2009, 22:05(IP: 113.22.74.32 Auth: No)

[44]

Chào anh Nhất,
Cuối tuần tâm sự với anh Nhất và các Bác cho đỡ buồn nhé, có gì sai sót mong lượng thứ.
Anh Nhất may mắn gặp người độ lượng đấy! Tôi nhớ trong truyện nhà Phật có ông quan xử tử oan một người về tội giết người vì tên này có mặt tại hiện trường và lại cầm con dao hung khí trên tay, nhân chứng, vật chứng đầy đủ nhưng là án oan. Phạm nhân thề sẽ báo thù ông quan này và hắn theo ông này ròng rã suốt 10 kiếp để báo thù đó. Anh còn hên đấy chứ như tôi thì sẽ thù anh đời đời kiếp kiếp luôn!!!! Hi hi
Việc xem ông Bường may mắn hơn nhiều người thì quả thật là .... Trong trường hợp này thì ông Bường nên ở lại và những "người khác" phải ra đi, nếu anh không làm được hay không có khả năng làm thì xuống quách đi cho người khác làm chứ không phải khư khư giữ miếng
Việc để ông Bường làm chủ tịch nước như Anh Hai Lúa đề nghị cũng không ổn vì ở cấp đó phải biết nhìn xa trông rộng hơn Bác Bường là làm sao để dân giàu mà không bị kẹt xe!!! Thiết nghĩ để Bác ấy ở vị trí nào đó bên kinh tế là hợp lý hơn. Còn ở vị trí như anh Hai nói thì phải nghĩ đến phát triển mạng lưới giao thông công cộng (như xe bus, xe lửa,...) từ lúc nhân dân còn đi xe đạp kìa chứ không phải đợi đến xe máy đầy đường rồi chen thêm xe bus vào để chính nó là thủ phạm gây ùn tắt giao thông; phải nghĩ đến việc tạo thuận lợi cho người dân dùng xe bus để bỏ xe máy chứ không phải gây khó khăn cho người dân đi xe máy để bước qua xe bus, loại xe lai giữa xe đò liên tỉnh và xe xích lô ở Sài Gòn mà chẳng có quan chức nào thèm dùng để đi làm cả. Nhân tiện đây tôi cũng có vài thắc mắc mà tôi cũng không thể giải đáp được, xin nêu ra đây để thỉnh giáo ý kiến của các bậc cao nhân tiền bối: Xe bus là loại xe nào: 2 bánh hay 4 bánh? Là xe công hay xe tư?
Nếu là 4 bánh sao lại chạy vào làn đường dành cho xe 2 bánh? Sao lại được phép quẹo phải khi đèn đỏ? Nếu là xe tư nhân thì sao lại được phép vượt đèn đỏ, chạy ra vô một cách vô tư mà không bị công an (hiếm khi thấy) thổi phạt? Nếu là xe công thì sao mang biển số trắng?.......
Ôi khó quá đi thôi, khó quá đi thôi!!! Chắc phải hỏi Thượng Đế quá! Chỉ e là Thượng đế cũng phát khùng luôn!!!Hi hi
Việc BS Tản cho rằng nhập xe máy gây kẹt xe thì tôi thấy BS có tư tưởng lãnh đạo quá, tư tưởng này giống với việc cho rằng Đế quốc Mỹ rải chất độc hóa học xuống tàn phá các khu rừng ở Việt Nam! Nhưng nhìn lại diện tích rừng bị chúng ta phá có lẽ còn nhiều hơn bọn Thực dân và Đế quốc nữa đấy!!! Có nhiều nghiên cứu cho rằng kẹt xe không phải do xe máy nhưng rốt cuộc cũng cấm người dân sở hữu 2 xe máy một cách phi khoa học! người ngu lắm cũng biết là không thể 2 tay chạy 2 xe máy cùng một lúc ra đường được nhưng vẫn cứ cấm!!! Đây cũng là tường hợp minh chứng cho thấy việc nghiên cứu khoa học gì gì đó chỉ làm cho vui hoặc cho có chứ khi ra quyết định thì chẳng cần tham khảo các nghiên cứu đó làm quái gì cả!!! Có lẽ đây là tư duy đột phá chăng!!!
Lâu lâu mới còm được nên viết linh tinh dài dòng, anh Nhất thông cảm nhé! Cám ơn anh dành cho miếng đất để trút bầu tâm sự!!!

[góp ý]| Viết bởi vodanhtieutot |11 Dec 2009, 23:57(IP: 115.75.84.136 Auth: No)

[45] Gương tốt !

Giá mà học được bí quyết nhậu "thần sầu quỷ khốc" của ông mà đi gạc đờ co mấy VIP là chắc cái chân về già đấy nhỉ.
Cụ này chơi đẹp. Đáng nể.

[góp ý]| Viết bởi dong |12 Dec 2009, 00:30(IP: 115.75.7.249 Auth: No)

[46] Cho hỏi nhỏ

Đ/c Phó giám đốc Công an là ai? Có phải tướng Trương Hữu Quốc???

[góp ý]| Viết bởi Tân Tân |12 Dec 2009, 09:17(IP: 58.186.14.193 Auth: No)

[47]

Nhà báo ơi, đọc bài này tôi còn một chút "lăn tăn". Có phải như vậy là báo DDK đã "quá tay" với ông Bường khi đó? Nếu đúng vậy thì lãnh đạo (mới) của báo hay ít nhất là TDN phải "có nhời" với ông cho phải nhẽ.

Đại trượng phu như ông Bường đã chẳng chấp sự đời, mà với nhiều người hẳn thành thù hận, nhưng những người "góp phần" gây ra sự việc chẳng nhẽ không một lần....ray rứt?

[góp ý]| Viết bởi Articles Directory |12 Dec 2009, 14:19(IP: 123.26.98.184 Auth: No)

[48] @ nvt

Lắm khi chả mần ăn chi cũng nhậu!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |12 Dec 2009, 15:45(IP: 123.26.71.64 Auth: No)

[49] @ BảyThi

Vậy ra anh là người quen của ông Bường và cũng đã có dịp hầu rượu huyền thoại nhậu này rồi à?
Chuyện nhậu của ông Bường còn ối chuyện, nhưng chỉ dám viết sơ sơ vậy thôi!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |12 Dec 2009, 15:49(IP: 123.26.71.64 Auth: No)

[50] @ vodanhtieutot

Mẫu người như Chủ tịch Bường hiếm lắm, không có người thứ hai đâu!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |12 Dec 2009, 15:51(IP: 123.26.71.64 Auth: No)

[51] @ Dong

Đâu dễ học rứa? Đã bảo nước Nam này nhậu như ông Bường được chắc 2 người: Trung tướng anh hùng quân đội Phạm Tuân và ông Thìn Chủ tịch cửa lò. Cái chân "gạc đờ co" cho mấy ổng chắc chỉ nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo là xứng!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |12 Dec 2009, 15:55(IP: 123.26.71.64 Auth: No)

[52] @ Tân Tân

Không phải. Ông Trương Hữu Quốc lúc đó là giám đốc Công an tỉnh Quảng Trị. Sau vụ này, ông Quốc ra Hà Nội làm Tổng cục hậu cần, rồi qua Tổng cục Cảnh sát.

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |12 Dec 2009, 15:57(IP: 123.26.71.64 Auth: No)

[53] @ Articles Directory

Các vị đánh nhau. Báo chí cũng chỉ là ăn theo thôi! Tuy nhiên, cái việc tôi tìm lại và viết bài này, cũng là một cách nhìn lại đấy chứ!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |12 Dec 2009, 16:01(IP: 123.26.71.64 Auth: No)

[54]

"...một căn biệt thự loại… xoàng!"

Cái này tôi tin vì nhìn cái ghế (nhà ông Bường) mà anh Nhất ngồi thì biết. Nhưng ông này có vẻ "lạc hậu", thế nên làm chủ tịch tỉnh có lẽ "hơi phí". Cứ tưởng vào nhà ông Bường tìm mấy đồ vật như cái ghế anh Nhất ngồi mỏi mắt không thấy chứ.
Mà nhìn ông Bường "buồn" thật - nhưng chắc không phải buồn TDN đâu. Có lẽ...

[góp ý]| Viết bởi SON |14 Dec 2009, 07:47(IP: 123.23.133.138 Auth: No)

[55]

Có phải anh hùng không quân Bắc Việt Phạm Tuân, người mà các thầy cô giáo từng kể cho học sinh nghe là anh hùng ấy và đồng đội đã lái MiG nấp trong mây, chờ tàu bay Mỹ bay ngang, anh và đồng đội lái MiG xông ra khỏi chỗ nấp, bắn rớt hết tàu bay giặc đó không?

Bậc anh hùng làm ơn lên tiếng như cái ông Phan Huy Lê gì đó để cho dân đen như tui được tỏ tường sự thật cái giai thoại ấy với. Đa tạ.

PS: giai thoại kia một thời râm ran, có thật, không phải là nói xấu chế độ đâu, thưa các bác.

[góp ý]| Viết bởi qx |14 Dec 2009, 08:52(IP: 69.234.197.205 Auth: No)

[56] @ Son

-Vâng. Đó là ghế phòng khách đàng hoàng đấy. Với một tay tỉnh trưởng về hưu thì quá xoàng! Tư dinh của ông chả thấy đồ chơi gì đáng dòm!
-Mắt ông quá buồn. Tất nhiên buồn vì lẽ nhớn hơn, chứ thằng Nhất là cái đinh gì mà phải buồn!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |14 Dec 2009, 09:09(IP: 123.26.38.133 Auth: No)

[57] @ QX

Chính là bác Phạm Tuân đó đấy. Và cũng chính là bác Phạm Tuân sau này bay vào vũ trụ đấy!

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |14 Dec 2009, 09:11(IP: 123.26.38.133 Auth: No)

[58] @ QX and Trương Duy Nhất

Ông Phạm Tuân rất nổi tiếng trên thế giới, ai cũng biết ông ta đã đi quá giang tàu vũ trụ của Nga để bay lên không gian. Sau khi về đến Trái Đất, các bác sĩ đã thấy hai bàn tay của ông ta sưng vù khi kiểm tra sức khỏe của ông ấy. Sau khi điều tra rõ mới biết người đã khỏ mấy ngón tay của ông Phạm Tuân sưng vù chính là đồng chí Go rơ bát cô. Công an hỏi tại sao lại hành hung ông Phạm Tuân thì Go rơ bát cô lúng túng trả lời vì sợ Phạm Tuân ngồi buồn quá bấm ... bậy bạ vào mấy cái nút điều khiển nên mỗi khi ông Phạm Tuân thò tay định bấm nút nào thì ông Go rơ bát cô lấy cây khỏ lên ngón tay Phạm Tuân. Mấy thằng Nga thật mất dạy và láu cá, kỳ thị Việt Nam quá xá. Đúng là bọn Tây chả thằng nào tốt với người Việt Nam cả.

[góp ý]| Viết bởi Hai Lúa |14 Dec 2009, 09:54(IP: 66.232.107.140 Auth: No)

[59] @ Hai Lúa

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |14 Dec 2009, 10:33(IP: 123.26.38.133 Auth: No)

[60] Nhục!

Thời xưa xu thời "đánh" ông Bường. Giờ còn muối mặt ngồi hưởng ly rượu bao dung của ông ấy. Mà cũng có nói được gì mới đâu. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ nói mỗi cái tài nhậu của người khác. Tham uống quá nên quên mất một số chi tiết. Hôm sau mới nhớ để bổ sung vào bài viết. Vẫn là những điều vụn vặt. Rõ ràng vẫn không lớn lên được. Nhà báo kiểu này sao nhục quá

[góp ý]| Viết bởi Dan thuong |04 Jan 2010, 12:16(IP: 125.212.174.254 Auth: No)

[61] @ Dan thuong

Bạn đọc kỹ nhỉ? Rứa viết răng cho nó... vinh hè?

[góp ý]| Viết bởi Trương Duy Nhất |04 Jan 2010, 14:09(IP: 123.26.14.47 Auth: No)

Thêm góp ý
(http://tenban.vnweblogs.com)
 authimage (Hãy nhập dãy số này vào ô bên cạnh)